Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

Thiên tử mưu Chương 7.2

,

Kỳ Phượng Tường cùng Tô Ly Ly trở về đường Dư Lộ, đường bằng phẳng thoáng đãng. Trên tảng đá to bên đường, một người đang ngồi xếp bằng, Tô Ly Ly vừa nhìn thấy thì hơi sững sốt. Người kia mặc một thân áo tơi, chiếc nón đặt bên cạnh, diện mạo cương nghị quyết đoán, lúc nhìn thấy hai người đi tới, cười nhẹ: “Kỳ tam công tử, đã lâu không gặp.”


Tô Ly Ly chỉ thấy vô cùng quen mắt, đột nhiên nhớ ra, người này không phải gã râu quai nón lúc trước ở bến Đào Diệp lừa bọn họ tới tùy viên sao. Nay hắn cạo sạch râu trên mặt, trông lại có chút văn khí. Tô Ly Ly nhích sang trốn bên người Kỳ Phượng Tường, cả kinh nói: “Vương Mãnh!”

Kỳ Phượng Tường tự nhiên cầm lấy tay nàng, nói nhỏ: “Hắn không phải là Vương Mãnh. Nếu ta đoán không sai, hắn là Âu Dương Đàm.”

Người nọ cười ha ha, nhảy xuống khỏi tảng đá, cúi đầu nói: “Tại hạ Âu Dương Đàm, ngày trước mạo phạm công tử, mong công tử thứ lỗi.”

Kỳ Phượng Tường nói: “Ngươi cũng không phải là mạo phạm, là diễn quá tốt, lừa được cả ta. Có điều ta không rõ, Triệu Vô Phương sao lại ở trong tùy viên của ngươi?”

Âu Dương Đàm trầm mặc nói: “Công tử đã đoán ra ta là chủ nhân của tùy viên, như vậy chắc cũng đoán ra vài phần manh mối việc này. Ta vốn sống nhàn tản ở tùy viên, Trần Bắc Quang vài lần phái người tới triệu, ta đều chối từ chưa đi. Tháng 11 năm ngoái, Triệu Vô Phương kia không biết từ nơi nào đến, dắt cô gái kia vào trong tùy viên xin gặp. Qua cách nói năng có thể thấy người này tâm tư cơ biến, thủ đoạn quyết liệt, ta không muốn kết giao.”

“Ngày hôm sau, hắn đêm khuya đi một mình vào, nói muốn dùng chung tùy viên với ta. Đương nhiên ta không đồng ý, hai bên liền động thủ. Ta không phải đối thủ của hắn, bị hắn đuổi ra ngoài. Mấy tôi tớ của ta đều bị hắn giết sạch. Ta bị thương, ở Thái Bình phủ trằn trọc mấy hôm, không có kế sách, liền dịch dung qua sông tới kinh thành tìm bằng hữu. Trùng hợp lại gặp công tử ở bến Đào Diệp.”

“Khi ở U Châu, đã từng đi cùng bằng hữu tới dự tiệc tại mộ phủ Kỳ đại soái, có nhìn thấy công tử một lần. Ở bến Đào Diệp…, liền muốn dẫn công tử tới tùy viên đối phó Triệu Vô Phương. Tốt nhất là cả hai tranh đấu, ta đứng giữa trục lợi…” Hắn hơi đỏ mặt

Kỳ Phượng Tường gật đầu cười: “Âu Dương huynh đã nói thẳng ra như vậy, quả là công tử quang minh lỗi lạc.”

Âu Dương Đàm lại nói tiếp: “Sau đó các ngươi lại không giao đấu với nhau, ta liền đoán, các ngươi đến Ký Bắc có mục đích riêng, khả năng là vì đối phó Trần Bắc Quang, nên vẫn chờ ở Thái Bình phủ nghe ngóng tình thế. Đêm thành phụ quyết chiến, ta vội vàng ra khỏi Thái Bình Phủ, ở lại một túp lều cỏ trên núi, tình cờ thấy Triệu Vô Phương đứng nói chuyện với vị cô nương này.” Hắn chỉ tay vào Tô Ly Ly.

“Nói chuyện lúc lâu, Triệu Vô Phương ra tay đánh vị cô nương này, sau đó nói vài lời tục tĩu, hình như có hành động gây rối.”

Kỳ Phượng Tường kinh ngạc hỏi: “Còn có chuyện này sao?”

Tô Ly Ly cúi đầu ừ một tiếng: “Là Âu Dương tiên sinh nhảy từ trên cây xuống đánh nhau với Triệu Vô Phương…nên chuyện này cũng bỏ qua.”

Ánh mắt Kỳ Phượng Tường trầm xuống, quay qua nhìn Âu Dương Đàm.

Âu Dương Đàm xua tay nói: “Ta đánh không lại hắn, cũng sợ hắn nhận ra ta. Chỉ dọa một chút để hắn không dám làm bừa thôi. Chỉ là cô nương nói với hắn những chuyện đó, nếu hắn truyền ra bên ngoài, chỉ sợ đến tính mạng cô cũng không giữ nổi.”

Kỳ Phượng Tường hỏi: “Nói cái gì?”

Tô Ly Ly tái mét mặt mày, lôi tay áo Kỳ Phượng Tường, thấy hắn quay đầu nhìn, lại vội vàng buông ra, hấp tấp nói: “Huynh…huynh nghe xong không được tức giận. Lúc đấy ta bị hắn ép, đành phải nói dối, kỳ thực hắn cũng nhìn ra ta nói dối…”

Kỳ Phượng Tường nhíu mày lại, thản nhiên ngắt lời nói: “Rốt cuộc là nói cái gì?”

Tô Ly Ly biết không thể tránh được, tim đập thình thịch, “hắn biết ta là ai, ta nói…”, liếc qua Âu Dương Đàm một cái, “Ta nói cái kia ở trong tay huynh, chìa khóa ở Khi Dịch Chi. Đương nhiên hắn không tin, nói huynh nhất định sẽ giết ta, vì thế tát ta hai cái. Còn nói nhìn ta cũng không tồi, huynh đối với ta… cái kia… Sau đó… Âu Dương tiên sinh liền nhảy ra.”

Kỳ Phượng Tường nghe xong, mặt không đổi sắc, khí chất thâm trầm, không hề nhìn nàng, quay sang Âu Dương Đàm nói: “Âu Dương huynh chờ ở đây vì nói những lời này?”

Âu Dương Đàm nghiêm mặt nói: “Ta không phải muốn dùng chuyện này để áp chế ngươi. Ngày xưa Trần Bắc Quang triệu ta, ta không chịu đến. Bởi vì Trần Bắc Quang có mưu nhưng làm thì kém, không đủ để làm nên nghiệp lớn. Mấy ngày nay quan sát kỹ, Kỳ công tử trượng nghĩa lễ hiền, mưu lược thần kì, đúng là anh hùng thời loạn, ta muốn được đi theo.”

Kỳ Phượng Tường cũng không đáp ứng, thản nhiên nói: “Ta có thể dẫn ngươi đến gặp phụ vương, ngươi có tố chất, nhất định công danh rộng mở.”

Âu Dương Đàm đột nhiên biến sắc nói: “Nếu vì công danh việc gì ta phải tìm ngươi. Ngươi không tin ta, cứ coi như ta chưa nói gì đi.” Dứt lời xoay người bước đi.

Kỳ Phượng Tường thấy hắn xoay người, chậm rãi nói: “Âu Dương huynh có ân trợ ta, nếu từ chối thì thật bất kính.”

Trên đường trở lại doanh trại, Kỳ Phượng Tường không liếc Tô Ly Ly lấy một lần, đưa thẳng Âu Dương Đàm đi gặp các cấp tướng lãnh, trò chuyện rôm rả. Tô Ly Ly ngồi ở trong trướng cho tới lúc buồn ngủ thì Kỳ Phượng Tường đi vào, vén áo ngồi xuống nói: “Đưa tay ra cho ta.”

Tô Li Li thành thật đưa tay ra, hai cổ chân khí chậm rãi đi vào huyệt Thái Uyên, tụ lại ở Thiên Trung. Nàng tâm tư bất định, cũng không thể tập trung theo chân khí của hắn, do dự một lát, nhỏ giọng hỏi: “Huynh có giết ta không?”

Chân khí Kỳ Phượng Tường đột nhiên rối loạn, mạch nàng nhảy lên một cái, Tô Ly Ly “A” một tiếng Kỳ Phượng Tường theo đà bỗng trượt tay, phẫn nộ hỏi “Tại sao cô ngày nào cũng nghĩ ta muốn giết cô thế? Nếu muốn giết cô thật thì để cô nằm ngoài cửa thành là xong rồi, phí bao nhiêu công cứu cô để làm gì?”

Tô Ly Ly cúi đầu nói: “Ta chỉ là sợ nếu Triệu Vô Phương cứ đồn đãi ra ngoài như thế, phụ thân và huynh trưởng nhất định muốn hỏi huynh, huynh vì muốn tự bảo vệ mình, cũng khó tránh việc giết ta để giệt khẩu.”

Kỳ Phượng Tường cười lạnh: “Hóa ra cô cũng biết. Nếu lỡ như có việc này, cũng đáng đời, tự mình ngẫm sinh tử thoáng ra đi.” Sau đó vén rèm bước ra ngoài.

Đêm đó Tô Ly Ly ngủ chẳng ngon, trong mộng có rất nhiều người đi tới đi lui, đều không nhìn rõ mặt. Cảnh trong mơ mơ hồ lộn xộn loạn xì ngầu, tựa như tiếng kim rơi trong tĩnh mịch, tiếng kim đá chạm nhau nhỏ bé yếu ớt như đánh thẳng vào lòng, cô đột nhiên tỉnh dậy, vừa đúng đầu khắc nửa đêm về sáng.

Cả đầu cả mặt đều là mồ hôi, Tô Ly Ly chạm rãi đứng lên lấy chậu nước ám rửa mặt, ngồi thiền một lúc, cũng không buồn ngủ nữa. Chậm rãi mặc quần áo vào, chợt nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ từ trướng bên cạnh. Nàng cũng không đốt đèn, đi đến bên cửa ngó qua khe hở.

Có ba người từ trước mặt khom lưng nhẹ chân hướng tới đại trướng của Kỳ Phượng Tường. Cách đó không xa cũng có bóng người di chuyển. Tô Ly Ly trong lòng bồn chồn: Đây là đang làm gì vậy? Mấy người kia dùng thứ gì đó hắt lên đại trướng một vòng, Tô Ly Ly đột nhiên nghĩ ra họ đang muốn phóng hỏa, bèn xốc màn trường, kêu lên: “Này, các người đang làm gì đấy?”

Mấy người kia lập tức nhìn về phía nàng, ngay lúc đó, bạch quang chợt lóe, mũi kiếm xẹt qua chém chết một người. Âu Dương Đàm cầm kiếm đối mặt với một người nữa. Trong đám người còn lại có một người châm lửa, đại trướng Kỳ Phượng Tường lập tức bùng cháy.

Mấy người kia kêu to: “Đốt lửa, đốt lửa!”

Lập tức, xung quanh doanh trại đều có lửa nổi lên.

Âu Dương Đàm hét to với Tô Ly Ly: “Còn không mau chạy!”

Tô Ly Ly xoay người chạy về hướng sau trướng không biết có phải vì đêm tối không nhìn rõ đường hay không, nàng tìm đúng được phương hướng. Ra khỏi doanh trại, nàng nấp mình trong bụi cỏ, thấy bốn phía trước mặt lộn xộn, ánh lửa tận trời, bóng người hỗn loạn, không phân rõ ai với ai. Chỉ trong thời gian một chén trà nhỏ, Tô Ly Ly giống như đã trải qua ngàn năm.

Trong ánh lửa, chục người cưỡi ngựa phóng ra, càng lúc càng gần. Nàng nhìn thấy người cầm đầu hình như là Kỳ Phượng Tường. Bởi không chắc chắn lắm, nàng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Người kia quất ngựa vòng lại, nhìn tứ phía, hướng về cánh đồng hô lên một tiếng. Tô Ly Ly lúc này mới kêu to: “Ở đây”

Kỳ Phượng Tường phóng ngựa lại, sắc mặt nghiêm trọng, giơ tay đón nàng. Tô Ly Ly lập tức giẫm bàn đạp nhảy lên, thấp giọng hỏi: “Huynh làm sao biết ta ở đây.”

Kỳ Phượng Tường dường như định thần lại, cũng cúi đầu nói: “Hả? Không biết, chắc là cảm giác thế.”

Kéo cương ngựa, ngựa vững vàng chạy ra ngoài.

Tô Ly Ly cảm thấy hơi thở hắn không đều, có chút trầm mặc không giống ngày thường. Khoảng một nén hương, trước mặt có chút ánh sáng, cũng vừa đến bờ sông, bên bờ neo một con thuyền nhỏ. Kỳ Phượng Tường dắt ngựa đứng bên bờ, ghé tai nàng nói: “Đây là thượng du sông Vị thủy, cô đi theo Ứng Văn, ta kêu hắn đưa cô về nhà.”

Tô Ly Ly nghe hơi thở hắn nặng nề, quay người liếc qua, một mũi tên bị bẽ gãy cắm xuyên qua áo hắn. Tô Ly Ly níu lấy cánh tay hắn, xem mũi tên kia, quả nhiên mũi tên đã đâm vào người hắn. Kỳ Phượng Tường nhìn cái tên gãy, cười ôn nhu: “Báo ứng này của ta cũng đến nhanh quá đi.”

Tô Ly Ly giữ chặt lấy cánh hay hắn “Cái nào làm sao rút ra?”

“Hiện tại không rút ra được, ta còn có việc.”

Tô Ly Ly nhìn vào mắt hắn, ánh mắt hắn sáng rỡ, linh động, bình tĩnh thản nhiên mà kiên quyết. Nàng bỗng có chút mềm lòng, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta cùng đi đi.”

Kỳ Phượng Tường lắc đầu: “Ta không thể đi được. Hai người đi đi, Ứng Văn sẽ chăm sóc cho nàng một chút.” Tô Ly Ly quay đầu, thấy Ứng Văn đứng trên con thuyền ba lá. Nàng có chút lo lắng không yên, xoay lại nhìn Kỳ Phượng Tường, chỉ cảm thấy bỗng nhiên hơi rối ren, khuôn mặt nhiều cảm xúc phức tạp.

Kỳ Phượng Tường chăm chú nhìn ánh mắt nàng, giống như bị mê hoặc, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mi tâm Tô Ly Ly, hơi thở dịu dàng của hắn sát bên, trong phút chốc lại xa cách, có gì đó như sương mù từ khe núi trong đáy lòng nổi lên.

Hắn cúi đầu nói: “Đi đi”. Buông eo nàng ra, đưa nàng xuống ngựa. Tô Ly Ly xuống khỏi lưng ngựa, vẫn ngửa đầu như cũ, nhìn bóng tối phủ lên dáng hình anh tuấn của hắn. Kỳ Phượng Tường không nhìn nàng nữa, bảo Ứng Văn: “Mang nàng trở về, sau đó chờ ta ở Huy Phong.”

Ứng văn gật đầu nói:“Huynh nhất định phải cẩn thận.”

Kì Phượng Tường đáp gọn:“Ta biết.” Kéo dây cương, xoay người liền đi, không chút nào lưu luyến.

Tô Ly Ly nhìn bóng dáng hắn đi vào màn đêm, bị Ứng Văn kéo vào khoang thuyền, kêu người lái cho thuyền đi. Tô Ly Ly ngồi bên cửa tựa màn thuyền nhìn lại, bờ sông xa dần, dưới ánh nước bờ sông bên kia hừng hực ánh lửa. Toàn bộ doanh trại đã bị thiêu rụi, nước sông dập dờn khiến cho sắc lửa càng thêm mãnh liệt. Tô Ly Ly cuối cùng cũng đã có thể về nhà, thế mà trong lòng lại có chút buồn bã.

Quay đầu nhìn Ứng Văn ở phía đối diện, mày nhíu lại, hình như có chút ưu tư, nàng hỏi: “Có việc gì sao?”

Ứng Văn nói: “Có phản quân.”

“Bộ hạ cũ của Trần Bắc Quang?”

Ứng Văn do dự một lát, thở dài nói: “Chỉ sợ là người của đại công tử. Lần này công lao Kỳ huynh không nhỏ, có người ngồi không yên.”

Tô Ly Ly không biết nói thêm gì, quay đầu nhìn mặt nước càng lúc càng rộng ra, chỉ cảm thấy con người giống như dòng nước, vĩnh viễn không biết chảy về đâu, không biết làm sao chia ly tụ hợp.

Lúc bình minh lên bờ đổi sang dùng ngựa. Vết thương cũ của Tô Ly Ly chưa khỏi hẳn, khi đến kinh thành đã là mười ngày sau. Chiều tối bước vào cửa thành, Ứng Văn lập tức dùng xe đem nàng tới cửa sau Như Ý Phường, đưa qua một cái hộp nói: “Nhà của cô hiện tại an toàn, tạm thời được một thời gian. Ta phải ra khỏi thành trước khi thành đóng cửa, không nói nhiều với cô được. Vạn sự cẩn thận.”

Đợi hắn đi xa, Tô Ly Ly từ từ đi đến cửa chính tiệm quan tài Tô ký, như đã qua một thế hệ. Nàng giơ tay lấy xuống mấy chữ “Có việc tạm rời đi”, ngày đó Kỳ Phượng Tường cười nhạo nàng cẩn thận quá mức, giờ đây đúng là đi một chuyến nửa năm mới về. Nàng bỗng nhiên có chút gấp gáp, vội vàng chạy tới cửa ngách, mở ra đi vào nội viện.

Trên cửa sổ đều tích đầy bụi bặm, tờ giấy cắm trên trụ kia bị gió thổi tung bay, mưa đã nhòe đi một chút. Mấy cỗ quan tài nàng làm chưa xong vẫn còn để nguyên ở đó, trong phòng chăn nệm chỉnh tề, bàn phủ đầy bụi.

Không một ai trở về.

Tô Ly Ly chậm rãi dựa cột ngồi xuống dưới bậc, xương sườn có chút ân ẩn đau. Nàng ngồi nửa ngày, duỗi tay mở cái hộp Ứng Văn đã đưa.

Ứng Văn trước giờ làm việc cẩn thận tỉ mỉ, gặp loạn không hoảng. Lúc này trời đã tối muộn, Tô Ly Ly không có chỗ ăn cơm, trong hộp chỉnh tề các điểm tâm màu sắc tinh tế. Góc khác là ngân phiếu trăm lượng của ngân điếm Tụ Phong, chỉ cần cầm phiếu là đổi được.

Tô Ly Ly cười hơi miễn cưỡng, lẩm bẩm: “Quan tài hai người Trần Bắc Quang với Tiêu Tiết chỉ đáng giá một trăm lượng sao?”

Duỗi tay lấy miếng bánh bí đao, chậm rãi nhai, trời dần dần đen kịt.

Sáng sớm hôm sau, Tô Ly Ly lấy nước dọn dẹp, mở cửa buôn bán. Kinh thành ở thời họ Kỳ cai trị, sớm đã khôi phục phần nào nguyên khí, không giống thảm cảnh lúc Bào Huy soán ngôi năm ngoài.

Nhưng ngân điếm trong chiến loạn đã bị đoạt lấy, tiền không còn chút gì, nàng tra tới tra lui bạc mình tích lũy ngày trước cũng chỉ còn non nửa. Nàng liền lôi ra, gộp cả trăm lượng Ứng Văn đưa, đến cửa hàng vật liệu gỗ trong thành mua chút gỗ vụn, cho người kéo về nhà. Lại đi đến chỗ mấy người làm công ngày trước xem thử, có hai người vẫn ở đó, nàng định tiền công, để bọn họ mỗi ngày tới làm như trước.

Chỉ cần có quan tài để làm, trên đời này không có chuyện gì là không qua được hết. Kỳ Phượng Tường từng chê cười nàng, với cái đầu của nàng, làm ăn bao năm thế này mà không bị người ta mua đi. Thế nhưng khi đã động đến quan tài, Tô Ly Ly cảm thấy mình vô cùng khôn khéo, vô cùng thành tạo. Trên đời này có nhiều việc nàng chưa biết, thế nhưng với chuyện này nàng có thể làm được, mà còn làm rất khá.

Mười ngày sau kinh thành có tin tức mới, Kỳ tam công tử đưa quân từ Thái Bình phủ, đánh thẳng Tiêu Tiết ở Dự Nam, tiên phong đại phá Huy Phong, vây quét dư đảng. Lúc Tô Ly Ly xem tin tức, bốn phía đều xuýt xoa khen ngợi Kỳ tam công tử uy vũ phi phàm.

Nàng cười cười, ôm ván quan tài đã sơn xong đi về nhà.

Đảo mắt đã thêm bảy tháng, hôm nay mùng bảy, Tô Ly Ly nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đi thăm mộ Trình thúc.

Trời xanh nắng đẹp, nàng mang giỏ, đặt thêm ít vàng mã, tới đồi Hoàng Dương cúng tế. Tế bái xong cũng không muốn thêm thương cảm, nàng ra ngoại ô phía Tây thành tản bộ một lúc. Xa xa nhìn phía trên đồi, bên cạnh cây cổ thụ có mái nhà, bỗng nhiên nhớ ra đó là Tê Vân Tự mà Mộc Đầu đã gặp mặt nói chuyện với Kỳ Phượng Tường.

Đã đến đây, rút cục không khống chế được ý niệm trong lòng, chậm rãi đi qua. Trên đường đi, tâm tình không bình tĩnh nổi. Mộc Đầu ngày trước cũng đi trên con đường này, chắc là cũng giống nàng đứng ngắm phong cảnh, trong lòng lại nghĩ làm sao để Kỳ Phượng Tường không làm khó nàng.

Nàng đi theo con đường đá xanh đầy cây cối, thẳng đến bậc thềm trước cửa chùa.

Tê Vân Tự được xây dựng đã lâu, cũng đã suy sụp nhiều năm, kém xa so với hương khói hưng thịnh, quy mô rộng lớn của Đại Phật tự ở thành Đông. Trên cột xà nơi cửa có treo bức hoành dường như cũng lung lay sắp đổ, hay bên cột trụ được khắc câu đối: :“Cổ điện vô đăng bằng nguyệt chiếu, sơn môn vô tỏa đãi vân phong.” (Nơi điện thờ cổ không có ánh đèn đành nhờ trăng chiếu, cửa núi không có khóa để mây gió nán lại). Lời văn vừa nhìn đã thấy lạnh lẽo trống vắng.

Tô Ly Ly yên lặng bước lên thềm đá, trước mặt là cổng vào, tứ đại kim cang đã bị đổ mất hai, chỉ đứng dựa vào một bên. Đi xuyên qua giếng trời có mấy phiến đá lồi lõm là đến chính điện. Đồ thờ cúng trước mặt coi như chỉnh tề, dưới đất đặt ba cái nệm cói. Tô Ly Ly ngẩng đầu nhìn lên, Phật Thích Ca Mâu Ni trang nghiêm mà hiền từ, trên thân là những vệt lốm đốm dường như đã kinh qua bãi bể nương dâu.

Từ trước tới giờ nàng chưa bao giờ tin quỷ thần, lúc này lại không nhịn được quỳ gối xuống đệm cói, chắp tay hoa sen, thầm khấn: “Thích tôn, trong Kinh Phật nói rằng ngài là người trí huệ nhất thế gian. Con có rất nhiều phiền não, không dám cầu được giải thoát. Nhưng có một người, con không biết người ấy tên gì, con gọi hắn là Mộc Đầu, cầu ngài phù hộ cho hắn, bất kể hắn ở đâu, mong ngài cho hắn luôn bình an vui vẻ.”

Giờ phút này tâm ý thành kính, lại có sự bình tĩnh mà trước giờ chưa từng có. Nàng ngồi yên lặng nơi đệm cói, ngẩn người thật lâu, thở dài, xoay người muốn đứng lên, liếc mắt lại thấy nơi góc chính điện thấp thoáng một người trẻ tuổi đầu tóc bóng lưỡng, mặc tăng y cũ kỹ, thần sắc điềm nhiên nhìn nàng. Tô Ly Ly sợ hãi kêu một tiếng, ngã trên đệm cói, nói: “Ngươi…Ngươi là người hay quỷ?”

Đầu tóc bóng lưỡng hé ra khuôn mặt tuấn tú, không được đẹp như Ứng Văn nhưng lại có sự cao nhã thanh tao của trúc. Hắn chắp tay, nơi tay là một chuỗi bồ đề long nhãn, hòa nhã nói: “Thí chủ thành kính quá mức, không hề phát hiện ra bần tăng ngồi chỗ này, bần tăng cũng không dám quấy nhiễu thí chủ.”

“Ngươi là hòa thượng?” Tô Ly Ly kinh hãi.

“Đúng vậy”

Tô Ly Ly muốn nói anh tuấn như thế sao lại đi làm hòa thượng, xong nghĩ lại, lời này có vẻ thất lễ quá rồi, đành nuốt xuống.

Hòa thượng anh tuấn cũng không để ý, nói: “Thí chủ muốn cầu điều gì?”

“Một chút phiền não thế tục ấy mà.”

Hòa thượng anh tuấn ồ một tiếng, “Ba ngàn chúng sinh, ai ai cũng có nghiệp chướng.”

Tô Ly Ly ngồi trên đệm cói, ôm đầu gối nói: “Vị sư phụ này, người cũng là hòa thượng, chắc đọc qua không ít kinh Phật rồi nhỉ?”

“Bần tăng từng biên soạn “Bốn mươi hai chân kinh nhà Phật.”

“Thế người có nhớ cái cốt yếu nhất là gì không?”

“Phật dạy: Ái dục của con người, cũng giống như ngọn đuốc, ngược gió mà đi, tất sẽ bỏng tay.”

Tô Ly Ly im lặng một lát, nhíu mi nói: “Thế tại sao người ta phải ngược gió mà đi, thuận gió mà đi không được sao?”

Hòa thượng tuấn tú gật đầu nói: “Không sai, thuận gió mà đi thì mắt tỏ tâm sáng, chiếu rọi chúng sinh.”

Tô Ly Ly vốn bẩm sinh thông minh, từ nhỏ đã được Diệp Tri Thu tự mình dạy học dạy chữ, tuy là tám tuổi ông mất, nhưng căn bản cũng có. Khi nhàn rỗi cũng xem ít tạp thư, nhớ rõ chút điển cố, liền hỏi: “Sư phụ, Lục Tổ Huệ Năng từng chỉ vào cờ phướn, nói không phải gió động, không phải cờ động, mà là tâm động. Thế thì con người nên thuận theo lòng mình, hay là thuận theo vật đây.”

Hòa thượng tuấn tú trả lời: “Thuận theo lòng mình.”

“Vậy gió là tâm hay là vật.”

“Là vật.”

Tô Ly Ly gật đầu “Vậy giả sử như tâm muốn ngọn nến hướng về phía trước, nhưng vừa đúng lúc có gió thổi ngược, chẳng lẽ lại không thuận theo lòng mình nữa, mà xoay người trở lại?”

Hòa thượng tuấn tú bị nàng hỏi đến ngẩn người, do dự một lát, chần chừ nói: “Bần tăng cho rằng nếu thuận theo lòng mình sẽ khiến thiêu cháy tay, thuận theo vật sẽ bỏ qua nguyện cầu của chính mình. Tâm ý dĩ nhiên cần thẳng thắn đối mặt, nhưng không chấp nhất. Ý kiến của bần tăng lúc này nên xoay người rời đi.”

Tô Li Li trầm ngâm nói:“Xoay người rời đi......”

Hòa thượng tuấn tú tỏ vẻ hiểu ra, mắt sáng lên: “Chẳng lẽ thí chủ có lòng, lại sợ bỏng tay nên tâm còn lưỡng lự?”

“Ơ? Ngươi… Ngươi nói hươu nói vượn gì thế?”

Hòa thượng tuấn tú trách: “Vậy thí chủ đâu có phải vướng víu thuận theo tâm hay thuận theo vật đâu, phải là người này có duyên hay không chứ.”

Tô Ly Ly có chút xấu hổ, đứng lên cả giận nói: “Ngươi là một hòa thượng mà sao có thể nói ra những lời như vậy!”

Hòa thượng tuấn tú cũng không tức giận, thản nhiên nói: “bần tăng đạo hạnh còn thấp, nói chuyện còn chưa đủ sắc bén, thí chủ không cần tức giận.”

Tô Ly Ly sửa sang vạt áo, tức giận nói: “Vậy ngươi còn làm hòa thượng làm gì, hoàn tục đi cho rồi.”

Hòa thượng chầm chậm chỉ đại điện: “Cũng có lý, chỉ là chùa miếu hoang vu thế này, ta đang muốn đi quyên góp, sữa chữa cho nó xong thì tính sang chuyện hoàn tục.”

Tô Ly Ly ngẩng đầu nhìn tứ phía, nói “Chủ điện này vật liệu gỗ không tồi, xà trụ đều là trăm năm khó gặp, muốn sửa cũng dễ. Câu đối nơi cửa chùa thanh tịnh tuệ minh, lúc thời loạn, miếu này cũng không cần to đẹp giống Đại Phật Tự, đơn giản tao nhã là được.”

Hòa thượng tuấn tú hơi nhướng mày nói: “Thí chủ còn biết xây nhà sao?”

Tô Ly Ly nói: “Đúng vậy. Kỳ thật thế gian vạn vật đều liên quan tới nhau, tinh thông một việc thì có thể suy luận sang việc khác. Chưa nói đến xây nhà, ví dụ quan tài đi, thời thịnh thế, mọi người đều có tiền, sau khi chết yêu cầu cũng rất cao, quan tài sẽ có rất nhiều kiểu, ví dụ chạm khắc, phù điêu, mạ vàng mạ bạc, trăm chữ thọ, tùng hạc diên niên, còn có đầu vuông đầu tròn, chỗ lồi chỗ lõm…”

“Nếu gặp lúc loạn thế, mạng người như cỏ rác, sống chỉ cầu ấm no, chết chỉ mong được khâm liệm, lúc làm không có mấy yêu cầu như kiểu dáng, hoa văn. Trong thời kỳ còn nhiều thanh quan, kiểu dáng chuyển sang hơi cổ. Nước sơn chủ yếu màu đen, trang trí giản lược, kiểu dáng chuẩn mực.” Ngừng một lúc, lại nhịn không được, giải thích: “bởi vì kiểu dáng chuẩn mực thì dễ làm, nhanh chóng lấy được…”

Hòa thượng tuấn tú nghe đến trố mắt, trên mặt nổi lên ít gân xanh, không dễ gì dừng nàng lại nói: “Thí chủ, cũng trưa rồi, bần tăng đang muốn đi ăn chút cơm chay. Phật dạy không ăn quá trưa.”

Tô Ly Ly nói chưa hết ý “À à, vậy sư phụ cứ tự nhiên, không biết sư phụ pháp danh là gì?”

“Thập Phương.”

“Thập Phương?”

Đôi mắt hắn bí hiểm: “Thập Phương của hư không giới chính là tám phương mà thí chủ ngày thường vẫn biết đến, cộng thêm hai phương trên dưới, thành thập phương. Phật ở thập phương, không gì không biết, không gì không hiểu.” Hắn bưng khay cơm, không quan tâm Tô Ly Ly, quay người rời đi.

Tô Ly Ly đứng phía sau, nhịn không được lại nghĩ, nếu là Kỳ Phượng Tường nghe xong xu thế lưu hành quan tài này của nàng sẽ có phản ứng gì? Chắc là sẽ cười khen ngợi hoặc châm biếm nàng nói đến đắc đạo rồi. Dù nàng nói thế nào, bất kể là nhàm chán, hoặc không rõ, hoặc không phục, Kỳ Phượng Tường luôn kiên nhẫn nghe hết, sau đó chỉ điểm thêm vài chỗ.

Chương tiếp
Read more →

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

"Lan nhân nhứ quả" hay "Lan nhân tự quả" nghĩa là gì

,
Ai xem Như Ý truyện hẳn không thể quên được cảnh Như Ý nói với hoàng thượng lúc cuối phim: 
"Hoàng thượng, người có biết câu 'Lan Nhân Nhứ Quả' hay không? Hồi nhỏ thiếp từng đọc, chỉ cảm thấy tiếc nuối, bây giờ thì hiểu rồi. Hoa nở hoa tàn tự có thời. Chuyến đi săn này, hãy bảo trọng."

Đây cũng là cảnh mình thích nhất phim. Khi Như Ý nói câu đó, mỉm cười nhìn Hoàng thượng rời đi, bước thêm vài bước, sau đó đứng im, nhún gối chào khi bóng Càn Long khuất hẳn, khuôn mặt đầy hoài niệm, mình bỗng có cảm giác như ngực như có cái gì nện lấy, xót xa khó chịu vô cùng. 

Lúc xem cảnh này, mình đã nghĩ rằng, Như Ý lúc này không phải hận, cũng không phải buông bỏ tất cả/
Một số bên làm sub dịch cái này thành "Lan nhân tự quả", theo mình nghĩ là sai, đúng ra nó phải là "Lan nhân nhứ quả" - 蘭因絮果
蘭因 - Lan nhân - Xuất phát từ Chu Dịch: "Nhị nhân đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim, Đồng tâm chi ngôn, kỳ xú như lan". Vợ chồng đồng tâm quý hơn vàng, thơm như lan.
Thời Xuân Thu, thị thiếp của Trịnh Văn Công là Yến Cật nằm mộng thấy tiên nữ tặng cho nàng một đóa hoa lan đẹp và tĩnh mịch, không lâu sau đó nàng liền cùng với Trịnh Văn Công kết thành vợ chồng. Do đó Lan nhân biểu thị sự khởi đầu đẹp đẽ như hoa lan, cũng có nghĩa là vợ chồng đồng lòng, sự kết duyên tốt đẹp.
Nhứ quả là quả gì nghe lạ lùng vậy? Nhứ thực ra là chỉ sợi bông gòn. Người ta dùng Nhứ quả để nói về những loại quả giống quả bông, nhẹ, và bay tan tác. 
"Lan nhân nhứ quả" - Khi mới bắt đầu thì đẹp đẽ như hoa lan, đến cuối cùng lại tan vỡ mỗi nơi mỗi mảnh.


Read more →

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2019

Kinh nghiệm học thi HSK 4 và 5 của mình

,
Đây là cách mình học, có hợp với người khác hay không thì mình không biết nha.
Hồi ĐH mình có học 1 quyển giáo trình Hán ngữ. Sau đó thì không hề động tới tiếng Trung cho tới mấy năm sau.

Đến khi đăng ký thi HSK 4 mới bắt đầu tự học để thi trong vòng khoảng 4 tháng. Mỗi ngày học 2 bài trong giáo trình Hán ngữ, quyển 4 thì mỗi ngày 1 bài (quyển 1 gặp bài dễ còn ngày 3 bài), đồng thời học từ mới riêng cho HSK 4. Học tới 4 quyển thì dừng, tập trung ôn thi.

Toàn bộ thời gian học giáo trình mình đều dùng youtube nghe giảng sau đó làm bài tập trong sách, luyện viết khí thế.
Lúc đó đi làm rảnh rỗi, ngày làm có tầm 6 tiếng, tối về không phải suy nghĩ gì tới công việc nên việc học được ưu tiên triệt để.
Đến khi đăng ký thi HSK 4, cái từ quốc tịch còn không biết là gì, cô giáo nhìn ái ngại, bảo "em học ở đâu - em tự học", "Em có cần thiết phải thi không chứ như này cô sợ thi không đỗ, lại tốn tiền", mình cũng cười cười bảo thử cho biết cô ạ.
Sáng tối trừ thời gian đi làm ra thì chỉ có cắm đầu vào học, xóa luôn cả FB, không giao tiếp với ai.
Học xong 4 quyển giáo trình thì bắt đầu luyện đề, đồng thời ngày nào cũng viết đi viết lại từ mới. Đến khi thi thử hầu như đều vượt 250 điểm.
Quan trọng nhất là biết đủ từ mới và luyện đề. Vì rất nhiều câu lặp lại những đề trước đó. Hồi đó mình tìm cả đề bằng tiếng Anh lẫn tiếng Trung, lôi được 1 đống đề ra in rồi ngồi làm thử, có bấm thời gian. Đến khi thi mới thấy may mắn cỡ nào khi ôn nhiều đề thế, vì lặp đề cơ số câu, tiết kiệm bao nhiêu là thời gian.

Phần nghe các bạn chuẩn bị nghe câu trên thì lướt câu dưới xong lại tập trung vào câu trên, như vậy nghe dễ nắm nội dung hơn. Tại sao phải lướt câu dưới mà không lướt phần trả lời của câu trên? Vì có những câu hơi khó, ngẫm nghĩ 1 tý nó đã sang câu khác rồi, không kịp phản ứng, mà ăn thời gian vào 1 câu rồi thì những câu sau bị y hệt. Nên lỡ bỏ câu nào rồi thì bỏ hẳn, nhảy cóc tiếp nhé.
Đề thi thật mình cảm thấy khó hơn chút, vì nghe loa, lại căng thẳng. Kinh nghiệm là đừng dùng tai nghe mà dùng loa cho quen.
Phần này khó đạt điểm tối đa, không phải vì nghe không được mà có khoảng 4-5 câu đố mẹo, làm nhanh không kịp nghĩ sẽ dễ bị sai vì câu trả lời khá tréo ngoe, còn lại đều là câu trả lời rõ ràng, nghe được là chốt được ngay.
Phần viết, nếu học đủ 4 quyển giáo trình thì chẳng cần lo ngữ pháp. Mình nghĩ học 3 quyển cũng đủ. Còn lại luyện viết 1200 từ mới HSK4.
Đến khi nhận kết quả thì mình đạt điểm tối đa phần đọc, còn 2 phần kia kém hơn chút. Về nhà thử làm mấy đề HSK 5, phần đọc và nghe thì đều qua 70 điểm mỗi phần. Nhưng mà lúc đó thôi, không tính thi tiếp nữa, học nốt 2 quyển giáo trình 5 và 6 là dừng hẳn.
HSK 5 là mình mới thi hôm qua. Sau khi thi xong HSK 4 mình có xem phim no sub và dịch linh tinh. 2 năm gần đây thì không hề động tới tiếng Trung nữa. Quyết định học để thi cũng là ngày đăng ký, từ lúc ôn tới ngày thi, mình có khoảng 1 tháng.
Đến khi đăng ký thi xong, về nhà mở đề ra làm thử, thấy làm không nổi, lẹt tẹt tầm 20-30 điểm mỗi phần vì quên sạch mặt chữ. Viết thì lại càng không viết được. Lúc đó hốt hoảng phết nhưng kệ, đã đăng ký rồi thì cố vậy.

Lần này đi làm hơi bận, không có nhiều thời gian nên học từ mới theo kiểu sáng viết 1 list từ mới, tối viết lại list ấy, đi làm thì lẩm nhẩm, tổng cộng 2500 từ tất cả. Có cái app HSK 5, trong có trò chữ nhảy random để mình đoán nghĩa, trước khi đi ngủ thì luyện nghe và chơi trò này.

15 ngày cuối mỗi ngày làm thử 1 đến 2 đề. Tổng cộng ôn được tầm 12-15 bộ đề 2010 và 2013. Mà chỉ luyện phần đọc là chính, còn phần nghe là nghe trước khi đi ngủ chứ không kiểm tra câu hỏi và đáp án.
Lần này không có thời gian để luyện viết nhiều, chỉ nhớ được chữ chứ không viết tay được, mà ĐHSP HCM lại không có thi máy nên mình hơi bị hoang mang.

Khi thi, phần nghe rất may đã có mấy câu trùng lặp bộ đều cũ, có đủ thời gian để lướt đáp án của những câu tiếp theo nên không bối rối lắm. Các bạn luyện đề nhiều vào, chắc chắn sẽ có lặp lại, tầm chục câu gặp 1 câu trùng thì đã đỡ các bạn bao nhiêu thời gian, có những câu lặp vào phần đề 3 câu nữa kia.

Ngoài ra phần đọc cũng trùng, lướt cái đề thấy trùng đề là điền đáp án ngay khỏi mất công đọc tiếp. Phần đọc HSK 5 khá dài và khó hẳn luôn so với HSK 4 (phần nghe thì bình thường), thấy câu nào lặp lại đề cũ là hí hửng khỏi nói luôn.

Viết: Sắp xếp câu là phần dễ ăn điểm nhất, cứ nắm được động từ tính từ nó ở chỗ nào rồi là phang được dù vài từ lấn cấn không rõ nghĩa.

Phần này ở nhà mình không luyện viết văn, vào phòng thi thấy nó lặp đề cũ mà tiếc hùi hụi. Mình điểm kém nhất phần này do chẳng biết viết gì. Các bạn viết tầm 3-4-5 câu thôi, không cần quá dài không cần quá cao siêu, dùng chữ đơn giản là được. Chấm văn người ta cũng chấm đúng trước mới chấm đến hay mà.

Phần viết đoạn văn theo từ có sẵn của mình hôm qua mình thi khá khoai, làm hơi í ẹ, nó gồm mấy từ: 促进,普遍,距离,通讯,随时。
Mình hiểu nhầm từ  通讯 thành chuyển phát nhanh nên đặt bị sai.
Viết được mấy dòng kiểu: Chuyển phát nhanh hiện nay đã rất phổ biến, nhà nhà đều dùng. Nó thúc đẩy mua bạn, bởi dù ở cự ly xa hay gần, chỉ cần ngồi nhà, bạn có thể mua hàng bất cứ thời gian nào. 
Hình như thêm 1 câu gì đó vớ vẩn nữa thôi là câm nín =)

Viết theo hình vẽ: Hình vẽ 1 cô gái nhận được hộp quà. Ôi trồi ôi cái này có trong đề cũ rồi, thế mà ở nhà lười luyện, tiếc điên đảo. 
PHần này lại tiếp tục dùng từ sai chuyển phát nhanh ở trên kia mới chết =)))
Bài viết của mình: Hôm nay sinh nhật tôi, bạn tôi bảo sẽ tặng cho tôi một món quà. Tôi cũng cười rồi nghĩ chỉ là đùa thôi, vì bạn ấy ở Hà Nội, cách tôi cả 2000 km. Thế mà không ngờ đến khi về nhà, có người gọi xuống nhận hàng, lại là bạn ấy gửi. Hóa ra bạn ấy đặt hàng qua mạng, sau đó dùng dịch vụ chuyển phát nhanh giao tới. Quà của bạn ấy là quyển sách mà tôi đã muốn mua từ lâu nhưng chưa mua được, thật sự rất vui.
Đấy, chẳng có mở đầu chẳng có kết thúc gì cả.
Có thời gian ở nhà các bạn cứ tập làm văn theo bộ đề cũ, đi thi cũng chỉ có mấy dạng đó thôi, chứ như mình lúc đó chẳng có thời gian ôn viết luôn ấy.
Viết vớ vẩn như mình mà còn được 70 điểm phần viết nên các bạn yên tâm, đơn giản và đúng là được, không cần nghĩ ngợi gì nhiều, luyện mấy cấu trúc cơ bản viết cho nhuần nhuyễn, từ không dùng từ này thì có từ khác, tham khảo từ phần đọc ấy, kiểu gì cũng kiếm ra từ đặt câu.
Read more →

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Kinh nghiệm thi HSKK trung cấp

,

Hôm nay mình mới đi thi HSK 5 và HSKK trung cấp – sau vài năm không động đến tiếng Trung. Mình đã thi HSK 4 cách đây mấy năm, điểm khá ổn, trước còn dịch linh tinh chứ 2 năm nay không hề động đến học hành, thi thoảng xem phim no sub. Giờ mới hứng chí lên thi lấy cái bằng HSK 5, nhân tiện thi HSKK xem thế nào vì nó chỉ mất có 20p, thi ngay trong ngày hôm đó luôn.

Hôm nay đề dễ ẹc luôn ấy, dễ hơn HSK 5 tỉ lần, thế mà mình chắc là trượt HSKK trong khi HSK 5 khá tự tin, lý do trượt lát nói sau =))

Mình đăng ký HSK 5 và HSKK vào hạn chót đăng ký, trừ đi 1 tuần du lịch thì mình có khoảng 1 tháng để ôn HSK 5 – còn không hề ôn HSKK, tất cả về HSKK chỉ biết là 1 phần lặp lại câu, 1 phần làm văn dựa vào tranh và 1 phần làm văn dựa vào câu người ta hỏi.
Đến khi thi mới thấy thiếu sót kinh nghiệm quả là khiến mình ngu si hết chỗ nói.

Updated: huhu mình đỗ rồi mọi người ạ, 75/100 HSKK, không thể tin nổi luôn. Thế là chỉ cần nói năng rõ ràng lưu loát, câu đơn giản nội dung não tàn cũng đỗ.

Để thi HSKK trung cấp thì học tới cỡ nào là vừa?
HSKK trung cấp dành cho những bạn thi HSK cấp 4-5. Theo mình thì bạn cứ học giáo trình tầm quyển 4 thì an tâm ôn thi được rồi. Nó là khẩu ngữ, chỉ cần bình thường bạn giao tiếp linh hoạt là ok tuốt. Mình ít giao tiếp, toàn đọc, không phản ứng lại được nhanh.
Những bạn thích nghe raw của phim tiếng Trung, hay tốt hơn là radio thì rất dễ thi.
Thi ở ĐHSP HCM bằng máy, mở loa ngoài cho cả phòng nghe rồi tất cả đồng thanh trả lời vào micro của mình, file thu âm sẽ lưu lại khi xong bài thi. Có thầy hướng dẫn cả không cần lo lắng.

Cấu trúc thi
Gồm  2 phần, tổng 100 điểm, 60 điểm là qua, còn chia điểm cụ thể từng phần thế nào mình không rõ.
Trước khi thi sẽ có 1 3 câu hỏi: Ni jiao shenme mingzi, Ni shi na guo ren, Ni de xuhao shi shenme. Nó hỏi xong mỗi câu thì bạn cứ trả lời, trả lời tên bằng tiếng Trung nhé. Mình thấy mấy bạn phòng thi lặp nguyên câu hỏi của người ta và không trả lời.
Phần xuhao – số thứ tự thì các bạn đọc 5 số cuối thôi nhé.
Vào thi thầy sẽ phát cho đề thi (phần làm văn) ngay từ đầu, nên các bạn liếc qua rồi tranh thủ thời gian nghĩ tới nó nhé. Vì thời gian làm văn khá là eo hẹp.

Phần 1: Lặp lại
Phần này có 9 câu, người ta đọc xong mỗi câu sẽ có 1 tiếng ding, sau đó bạn mới trả lời, đừng trả lời vội.
Phần này phải nói là quá dễ, nghe dễ hiểu lắm, nghe không được thì cứ lặp lại y nguyên thôi. Cái khó là các bạn xung quanh đồng thanh y như 3 chục cái loa hướng vào mình và mình vẫn phải tập trung niệm kinh, thế thì râu ông nọ chắp cằm bà kia là chuyện thường. Chỉ có 1 bí quyết là tập trung, mặc kệ xung quanh nói gì.
Khổ cái hôm nay xung quanh đều là các bạn gái giọng cao : ((

Mình phần này nghe hiểu hết, cũng nhớ hết, mà sai chỗ chẳng đáng sai.

Ví dụ: Zhe pi xie chuan zhe hen shufu => Mình nghe được zhe rồi, xong bị phân tâm, thế là thuận miệng nói luôn Zhe pi xie chuan de hen shufu => cấu trúc và nghĩa đều không sai nhưng không giống câu người ta thì chắc chắn bị trừ điểm.

Hoặc 1 câu nữa: Tamen shuo wo de zhongwen yue lai yue hao le. => Mình cũng thuận miệng bảo Tamen shuo wo de zhongwen yue lai yue hao de, dù nghe rõ ràng nó là le, xong cũng nghĩ thi cho vui, không quan trọng  điểm chác lắm, lười nhắc lại luôn.

Phần 2: 4 câu
Lúc này người ta bảo thời gian chuẩn bị cho câu thứ 10 tới câu thứ 14. Có 10 phút chuẩn bị. Tức mỗi câu 2.5p. Mình cứ ỷ y là 10p cho 1 câu mới đau khổ. – căn bản vừa thi HSK5 và thời gian làm văn của HSK 5 khá dài. Cuối cùng đến câu 13 thì hết giờ.
Xong phần chuẩn bị họ sẽ bảo thời gian trả lời cho câu thứ 10 bắt đầu. Lúc này bạn đọc đoạn văn đã làm, có 2p nhưng mà chắc không dùng hết 2p đâu.
Mình ngố quá ngồi đọc 1 hơi luôn tới cả đoạn văn câu thứ 13 thì mới thấy 1 tiếng Ding báo hiệu thời gian trả lời câu thứ 11 bắt đầu. Thế là cả phòng ngồi đọc tưng bừng còn mình hết cái để đọc rồi.
Câu 10 và 11 là nhìn tranh và miêu tả.

Tranh mình hôm nay là 1 cảnh 2 bố con đang đánh răng, mình bịa ra là đứa con trai 3 tuổi của mình không muốn đánh răng vì bảo cay, thế là hôm qua mình mới mua kem đánh răng chuyên dùng  cho trẻ, mùi vị rất ổn, hôm nay nó ngoan ngoãn đánh răng cùng ba rồi.. Hết. Chưa tới nửa phút đã xong, các bạn xung quanh nói gì nói dài thế.
Cảnh 2 là 1 chị đang cầm trên tay 2 cái kính trông rất vui vẻ, mình bịa ra là kính mình dùng lâu rồi, chuẩn bị hỏng rồi, hôm qua mới được bạn tặng cho cái kính mới, chất liệu tốt, hợp thời trang, đúng là đứa bạn hiểu mình nhất. Chém gió xong.

Các bạn đừng cười chứ cái này kêu mình nói tiếng Việt mình cũng không biết nữa là tiếng Trung L

Câu 13 và câu 14 là họ hỏi mình rồi mình nêu quan điểm. – câu hỏi trong phần đề rồi nhé, họ không đọc lên đâu. 10p chuẩn bị là cho cả 4 câu và họ chỉ báo câu nào bắt đầu trả lời thôi. Đoạn này chém được nhiều hơn nên các bạn chú ý dành thời gian nhiều hơn cho nó nhé, đừng như mình ==

Câu 13 hôm nay là Bạn thích xem tin tức không, tại sao. Mình trả lời không thích xem tin tức lắm vì dễ bị ảnh hưởng bởi quan điểm của người khác, hơn nữa nghiên cứu chứng minh xem tin tức nhiều sẽ ảnh hưởng đến cách tư duy, tư duy sẽ dần càng bị tản mác. Thay vào đó nên tập trung đọc sách để nâng cao kiến thức.
Câu 14: Bạn nghĩ thái độ hay năng lực quan trọng hơn, tại sao. Mình trả lời thái độ quan trọng hơn. Người có năng lực tuy rằng dễ dàng có cơ hội hơn, nhưng nhược điểm là dễ tự cao. Trong khi đó, thái độ không phải trời sinh mà là tự mình rèn luyện, tôi cho rằng điều này càng đáng quý. Thái độ tốt, bạn có thể bước chậm mà chắc. Còn năng lực cao nhưng không cố gắng thì sớm muộn cũng sẽ bỏ phí.

Phần này nếu đủ thời gian hẳn sẽ triển khai được nhiều ý hay ho chứ không nói linh tinh như phần nhìn hình. Đoạn cuối hầu như ai cũng đuối, nói trúc trắc hết cả.
Xong bài thi thì lưu file lại như thầy bảo, thầy sẽ đi kiểm tra từng file một rồi mới cho về.

Các bạn lấy đề HSKK trên mạng luyện nhé, mình vừa ngó qua xong, hầu như cùng kiểu, luyện khẩu ngữ cho nó quen dần, vào nhìn đề chém ra được ngay :v
Câu nào cũng có tiếng ding báo hiệu nhe.

Chúc các bạn thi tốt.


Read more →

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Suy Nghĩ Vẩn Vơ Của Kẻ Nhàn Rỗi - Jerome

,
Jerome K. Jerome (Anh Gau Pham dịch - Hổng phải của Nhã Nam đâu ạ)

Nguyên tác: On being in love - The idle thoughts of an idle fellow (Tâm tưởng rỗi hơi của một kẻ rỗi hơi) của Jerome K. Jerome

------------

Chắc hẳn là bạn đã từng yêu! Nếu chưa thì chắc rồi bạn cũng sẽ. Tình yêu cũng giống như bệnh sởi; chúng ta ai cũng sẽ mắc phải. Cũng như bệnh sởi, chúng ta chỉ mắc có một lần. Nên chẳng cần phải sợ là sẽ bị dính vào nó lần thứ hai. Anh nào cũng vậy, hễ cứ qua khỏi rồi thì có thể đi đến những chốn hiểm nguy nhất hay làm những trò dại dột nhất mà vẫn an toàn tuyệt đối. Anh ta có thể đi cắm trại dưới tán lá rừng, lang thang trên những lối mòn đầy lá rụng hay ngồi lại trên những tảng đá rêu phong để ngắm hoàng hôn. Anh ta cũng chẳng còn sợ hãi những ngôi nhà yên tĩnh chốn thôn quê. Anh ta có thể đi chơi với gia đình bằng thuyền xuôi sông Rhine. Anh ta cũng có thể, dù có phải mất đi người bạn thân cuối cùng của mình, dấn thân vào nơi hàm chó vó ngựa của cuộc sống hôn nhân. Anh ta còn có thể nhảy những điệu valse cuồng loạn mà không hề chóng mặt, rồi sau đó rúc vào ngủ ở một góc tối tăm của một nhà kho nào đó mà rồi cũng chỉ bị cảm xoàng. Anh ta cũng can đảm đi dạo dưới ánh trăng trong những hẻm nhỏ đầy hương hoa, hay đi bơi thuyền giữa những đám lau lách lúc chiều tà. Anh ta có thể trèo qua hàng rào mà không sợ nguy hiểm, chui qua bờ rậu rậm rì mà không bị bắt, hay chạy trên đường trơn mà không bị ngã. Anh ta cũng có thể nhìn vào những đôi mắt sáng như ánh mặt trời mà không chói mắt. Anh ta có thể nghe tiếng còi báo nguy mà không chùn tay lái. Anh ta có thể nắm những bàn tay trắng trẻo của các thiếu nữ mà không sợ bị áp lực của chúng giữ cho tay anh ta ở lại đó chẳng rời.

Không, chúng ta không bao giờ bị tình yêu làm khốn khổ đến hai lần. Thần Cupid không bao giờ bắn mũi tên thứ hai vào cùng một trái tim. Chỉ có những người hầu của tình yêu là sẽ làm bạn của chúng ta suốt đời. Cánh cửa lòng ta có lẽ luôn mở rộng để đón sự tôn trọng, sự khâm phục và sự quý mến, nhưng vị chủ tối cao của những tình cảm này, trên con đường vương giả của mình, chỉ đến thăm có một lần rồi ra đi mãi mãi. Chúng ta thích, chúng ta nâng niu, chúng ta rất, rất quý trọng, nhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ yêu lần nữa. Trái tim của một người đàn ông là một cây pháo hoa chỉ bắn lên trời một lần trong suốt cuộc đời. Giống như sao băng, nó cháy sáng chỉ một khoảnh khắc, và làm sáng rực cả thế giới với vinh quang chốc lát này. Sau đó thì đêm đen của cuộc sống thường nhật chán chường, tẻ nhạt và nhớp nhúa của chúng ta buông xuống; và vỏ của cây pháo hoa đã cháy rụi, rơi xuống đất, nằm bất động chẳng được ai quan tâm, mà cũng chẳng còn ích lợi gì, cứ dần dần tan ra thành bụi. Chỉ một lần thôi, giống như Prometheus hùng mạnh đã dám làm, chúng ta phá tan rào cản ngục tù để trèo lên đỉnh


Olympia rồi cướp đi ngọn lửa của các thần linh từ cỗ chiến xa của thần Phobeus. Thật hạnh phúc thay cho những ai xuống được đến nơi khi ngọn lửa kia còn chưa tắt và dùng nó thắp sáng lên những đền thờ nơi hạ giới. Tình yêu là một loại ánh sáng quá tinh khiết để có thể cháy quá lâu bằng những thứ khí hôi hám mà chúng ta thở hít cho qua ngày, nhưng trước khi nó tắt đi chúng ta cũng có thể dùng nó làm mồi châm lên đống lửa ấm lòng của sự yêu thương. 


Mà suy cho cùng thì thứ lửa này phù hợp với thế giới lạnh lẽo của chúng ta hơn là lửa của tình yêu. Tình yêu phải là lửa sáng ở những đền thờ thiêng liêng nhất, những nơi thờ cúng vĩ đại, nơi nó làm sáng tỏ bóng tối mờ của sự trang nghiêm trong tiếng nhạc trầm hùng của các tinh tú chuyển mình. Sự yêu thương vẫn sẽ còn cháy mãi khi ánh sáng trắng chói mắt của tình yêu đã tắt. Sự yêu thương là ngọn lửa có thể chuyển giao từ ngày này qua ngày khác, và càng lúc càng có thể cháy to hơn khi những năm mùa đông của cuộc đời dần đến. Những ông già bà cả có thể ngồi cạnh đống lửa này tay nắm chặt tay, lũ trẻ có thể ngồi sát vào nhau bên nó, bằng hữu và láng giềng luôn có một chỗ ngồi danh dự phía trước, và cả chó Fido và mèo Titty, nếu muốn cũng có thể dí mũi vào gần.

Chúng ta hãy cứ đổ thêm than là sự tử tế lên đống lửa đó. Hãy đổ vào đó những lời nói ấm lòng, những bàn tay nắm nhẹ dịu dàng, những cử chỉ chu đáo không vị kỷ. Hãy quạt cho nó cháy mạnh hơn với tính hài hước, sự kiên nhẫn, và sự nhường nhịn. Khi đó bạn có thể quên đi là ngoài kia gió đang thổi mạnh và mưa chẳng ngừng rơi, bởi đống lửa trong nhà bạn luôn ấm áp và tràn đầy ánh sáng, và những khuôn mặt xung quanh đống lửa sẽ toả ra ánh sáng mặt trời bất chấp mây đen che phủ bên ngoài.

Tôi sợ rằng, Edwin và Angelina yêu quý, các bạn mong đợi quá nhiều từ tình yêu. Chắc các bạn nghĩ rằng chỉ hai trái tim bé bỏng của các bạn là đã đủ để nuôi sự đam mê mãnh liệt và phàm tục này trong suốt quãng đời dài của các bạn. Chớ vội nghĩ thế, các bạn trẻ ạ, đừng tin tưởng quá nhiều vào đốm lửa chập chờn đó. Rồi nó sẽ tắt dần, tắt dần tháng này sang tháng khác, và sẽ chẳng có cách nào đổ thêm dầu vào cho nó cháy được lâu. Các bạn sẽ bất lực, thất vọng, và tức giận ngồi nhìn nó tắt hẳn. Đối với người này thì có vẻ người kia đã trở nên lạnh nhạt. Edwin cay đắng nhận xét rằng Angelina dạo này không còn chạy ra cổng, má đỏ và môi cười, để đón anh khi đi làm về; và khi anh ho, cô ấy cũng chẳng còn khóc và vòng tay quanh cổ anh mà nói rằng cô ấy không thể sống thiếu anh. Cùng lắm là cô ấy gợi ý anh uống thuốc ho, và dù có được thế thì cô cũng nói với giọng kiểu như là cô thấy khó chịu vì tiếng ho hơn là vì thấy anh mệt vì ho.

Cũng khổ thân cả cho cô Angelina bé nhỏ, thỉnh thoảng lại khóc thầm, vì Edwin dạo này không còn mang cái khăn mùi xoa cũ ngày xưa cô thêu tặng trong trong túi trong áo khoác nữa.

Cả hai người đều ngạc nhiên khi thấy dấu hiệu của sự thờ ơ ở người kia, nhưng cũng chẳng ai để ý đến những thay đổi trong chính mình. Nếu họ để ý, thì chắc họ đã không đau khổ thế. Nếu để ý thì họ đã có thể tìm ra nguyên nhân ở đúng chỗ, trong cái manh mún của bản tính đáng thương của con người, và nhờ thế lại có thể cùng nắm tay, vượt lên cái thất bại chung của họ, và bắt đầu xây dựng lại tổ ấm của họ trên một nền móng thực tế và bền vững hơn. Nhưng bất hạnh thay, chúng ta luôn mù quáng với những khuyết điểm của bản thân nhưng lại thông tỏ tường tận những thói hư của người khác. Tất cả những gì xảy đến với chúng ta thì đều là lỗi của người kia. Angelina chắc vẫn sẽ còn yêu Edwin mãi mãi và mãi mãi và mãi mãi nếu như Edwin không thay đổi theo cách khác lạ như thế. Edwin chắc cũng sẽ sùng bái Angelina đến muôn đời nếu như cô cứ vẫn là người cũ khi anh mới bắt đầu biết và tôn sùng cô.


Đó sẽ là giờ phút buồn khổ nhất cho cả hai người khi ngọn lửa tình yêu đã tắt mà đống lửa tình thương chưa được đốt lên, và cả hai người đều mò mẫm trong khoảnh khắc lạnh lẽo và cô độc lúc bình minh của cuộc đời để tìm cách khơi lửa lên. Cầu trời cho lửa cháy lên khi ngày vẫn còn dài. Lắm người vẫn còn ngồi bên đống than lạnh ngắt đến tận cuối đêm.

Thế nhưng, nói nhiều thế này phỏng được ích lợi gì? Có ai khi đang cảm thấy tình yêu của tuổi thanh xuân chảy dạt dào trong huyết mạch lại nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ chỉ còn chảy chậm và nhỏ giọt! Một chàng trai tuổi hai mươi luôn tin là sẽ mãi yêu cuồng nhiệt ngay cả khi đã sáu mươi tuổi. Chàng ta chắc chẳng bao giờ có thể nghĩ ra được một người quen nào của mình ở tuổi trung niên hay già cả mà vẫn còn phô bày những triệu chứng của một mối tình thâm cuồng nhiệt, nhưng dù thế thì điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến niềm tin của chàng ta vào bản thân. Tình yêu của chàng ta sẽ chẳng bao giờ thay đổi cho dù tình yêu của mọi người khác đều thay đổi vậy. Chưa có ai yêu như chàng ta yêu, nên tất nhiên kinh nghiệm của cả thế giới về chuyện này đều chẳng thể làm chàng đổi ý. Trời ạ! Chỉ cần qua tuổi ba mươi là chàng đã đứng về phía những kẻ hay chế nhạo tình yêu. Đấy cũng chẳng phải là lỗi của chàng. Các đam mê của chúng ta, dù tốt hay xấu, đều ra đi cùng với sắc hồng trên má. Khi chúng ta ba mươi, chúng ta không ghét bỏ, buồn rầu, vui sướng, hay thất vọng như khi còn trẻ. Thất vọng không còn gợi ý tự sát, thành công cũng chẳng làm xuất hiện cảm giác phấn khích như say.

Khi già đi, chúng ta chấp nhận mọi điều ở cung thứ. Có rất ít những đoạn hùng tráng trong những cảnh sau của vở opera cuộc đời. Các tham vọng đặt mục tiêu ít tham vọng hơn. Danh dự được biểu hiện một cách phải chăng hơn và thường thì nó tự thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh. Còn tình yêu thì sao? Tình yêu thì chết. “Sự bất kính đối với những ước mơ của tuổi trẻ” cứ như băng lạnh giết người, bò dần lên và bao phủ trái tim của chúng ta. Những chồi non và những đoá hoa hàm tiếu bị băng giá làm lạnh cóng và thui chột. Những gì còn lại của một nhánh trường xuân trước đây luôn mong mỏi được vươn ra vòng quanh thế giới chỉ là một gốc cây không nhựa sống.


Các bạn gái sẽ coi tất cả những gì tôi nói ở đây là những lời tà giáo, tôi biết. Họ chẳng thể tin ngay khi chỉ nghe những điều này từ một người đàn ông không còn biết yêu sau khi đã qua tuổi thanh niên, chắc phải đến khi trên đầu anh ta có nhiều tóc bạc thì họ mới nghĩ là những gì anh ta nói có dụng ý tốt. Phụ nữ hiểu phái nam chúng ta từ những nhận xét trong các cuốn tiểu thuyết do người phái nữ viết, và nếu so sánh với những thứ quái dị các tác giả nữ này gán cho đàn ông trong những trang viết của loại văn học kể chuyện đêm khuya này thì cả quỷ dữ cũng vẫn còn là những đại diện trung bình của nhân loại.

Trong những thứ tạm gọi là sách này, tình nhân chính, hay là "vị thần Hy Lạp", như hắn ta được đề cập đến một cách đầy ngưỡng mộ; cũng phải nói thêm là tác giả chẳng bao giờ nói rõ nhân vật nam chính này giống vị thần Hy Lạp nào: có thể là gã Vulcan lưng gù, hay Janus hai mặt, mà cũng có thể là Silenus thò lò mũi xanh, vị thần của những điều bí ẩn khó giải thích. Nếu nói về mặt đê tiện, thì nhân vật nam chính này giống với tất cả các vị thần Hy Lạp, có lẽ đây là dụng ý của tác giả chăng nhằm làm giảm đi một chút cái nam tính mà các nguyên mẫu cổ điển của hắn ta có được, mặc dù hắn ta chẳng bao giờ có thể tuyên bố là mình cũng được như thế vì ở thường ở cuối tuổi bốn mươi hắn ta chỉ sánh được với một sợi bún ẻo lả là cùng.

Chết thật, thưa các quý cô, để hiểu về chúng tôi bọn tội lỗi già đời mà các cô chỉ nghiên cứu trong sách vở thôi thì sao đủ. Nếu các cô chịu khó nghiên cứu loài người, thì các cô chắc sẽ biết những câu nói lắp vì xấu hổ của một chàng trai trẻ kể một câu chuyện đáng tin hơn là những lời hùng biện trơ tráo của chúng tôi. Tình yêu của một chàng trai trẻ xuất phát từ một trái tim đầy; còn tình yêu của những người đàn ông thì thường là xuất phát từ một dạ dày đầy.

Thật sự là vậy, dòng hải lưu lờ đờ của một người đàn ông không thể được gọi là tình yêu nếu so sánh với đài phun tràn đầy nước khi trái tim của một chàng trai trẻ bị mũi tên ái tình đâm trúng. Nếu các cô muốn thưởng thức tình yêu thật sự, hãy uống từ dòng suối trong lành mà người trẻ tuổi để trào ra dâng hiến dưới chân các cô. Đừng có đợi đến khi nó đã trở thành một dòng sông đục nước rồi mới quỳ xuống mà cố bắt lấy những gợn sóng.

Hay là các cô thích vị đắng, vì nước ngọt và trong làm các cô thấy chán ngắt và sự ô uế của nó sau này làm tăng hương vị trên môi các cô? Có lẽ chúng tôi phải tin những kẻ nói rằng các cô gái chỉ muốn được vuốt ve bằng một bàn tay bẩn thỉu là kết quả của một cuộc sống ô nhục?

Đấy chính là sự giáo dục được phát ra oang oang hàng ngày từ khoảng giữa những trang bìa vàng đó. Tôi tự hỏi, không hiểu có bao giờ họ, những nữ tì của quỷ dữ ấy, dừng lại để nghĩ xem họ đang làm điều ác nào khi cứ bò trong vườn địa đàng và xui khiến những Eva ngây thơ và Adam ngờ nghệch rằng tội lỗi thì ngọt ngào còn sự đoan trang và đúng đắn thì thô kệch và nhăng nhố? Họ đã biến biết bao nhiêu cô gái ngây thơ thành những người đàn bà ác độc? Họ đã chỉ ra cho bao nhiêu chàng trai yếu đuối rằng những phương cách xấu xa là đường tắt đến với trái tim trinh nữ. Mà nếu như họ viết đúng thực tế của cuộc sống thì đã đi một lẽ. Hãy nói sự thật, từ đó điều tốt sẽ tự sinh ra. Nhưng những bức tranh họ vẽ chỉ là những hoạ phẩm lem nhem lấy từ nguyên mẫu những hoang tưởng thấp hèn của trí tưởng tượng bệnh hoạn của chính họ mà thôi.


Chúng tôi muốn nghĩ về phụ nữ, không phải như những người phái đẹp vẫn thường tạo ra hình ảnh một Lorleis lừa dối đưa đàn ông đến nơi tự hủy diệt, mà như những thiên thần thiện tâm ra hiệu cho chúng tôi luôn nhìn lên chốn cao cả. Phụ nữ có nhiều năng lực làm cả điều thiện và điều ác hơn là họ biết. Thường thì khi tính cách của một chàng trai đang hình thành cũng là lúc chàng ta biết đến tình yêu, rồi thì cô gái mà chàng yêu có toàn quyền làm cho chàng thành người hay không. Một cách vô thức, chàng tự đóng khuôn mình thành mẫu người mà nàng có thể chấp nhận, dù là tốt hay xấu. Tôi xin lỗi vì tỏ ra không lịch sự nhưng phải nói rằng không phải bao giờ nàng cũng sử dụng ảnh hưởng của mình để đạt được điều tốt nhất. Thế giới của phụ nữ cũng thường bị trói buộc trong những hạn chế của đời sống tầm thường. Người tình lý tưởng của họ là một hoàng tử của những điều vặt vãnh, và để trở thành người đó, có rất nhiều trí tuệ siêu quần, bị ngây vì tình, đã lỡ bước sa chân và “để mất mình cho đời thường, công dụng, danh hiệu, và danh vọng.”

Thế những cũng chính phái đẹp có thể làm cho chúng tôi trở nên tốt hơn rất nhiều nếu như họ muốn. Để thế giới này đến gần hơn với thiên đàng, sẽ phải nhờ vào phụ nữ nhiều hơn là nhờ vào giới tăng lữ. Tinh thần hiệp sĩ, hào hoa với phụ nữ chưa chết; nó chỉ ngủ vì không có việc để làm. Phái đẹp sẽ phải đánh thức nó dậy để làm việc tốt nhưng trước hết phụ nữ phải xứng đáng với sự sùng bái hào hiệp này.

Phụ nữ phải đứng cao hơn đàn ông chúng ta. Chính là vì Una mà hiệp sĩ Hồng Thập Tự gây ra chiến tranh. Con rồng đã bị giết không phải vì một bà lớn cung đình nhõng nhẽo và mặt tô vẽ mầu mè nào đó. Hỡi các người đẹp, hãy đẹp cả trong tâm, trong trí cũng như ngoài mặt để cho các hiệp sĩ dũng cảm có thể giành giật vinh quang để phục vụ các vị! Hỡi phụ nữ, hãy quẳng đi những mặt nạ ích kỷ, trâng tráo, và giả dối mà các vị đang đeo! Một nữ hoàng nữa hãy bước lên phía trước, trong hoàng bào chỉ trang trí bằng sự trong sáng giản dị. Một ngàn thanh kiếm, giờ đây đang nằm lười biếng thân đầy rỉ sét, sẽ được tuốt ra khỏi vỏ để đấu tranh chống lại cái xấu vinh danh Người. Hàng ngàn Sir Roland nữa sẽ đặt giáo xuống nghỉ ngơi, và Sợ Hãi, Tham Lam, Nhục Cảm, và Tham Vọng sẽ biến thành cát bụi trước ngọn cờ của Người.

Có việc tốt nào mà chúng ta không sẵn sàng làm khi yêu? Có cuộc sống tốt nào mà chúng ta không sẵn sàng sống vì người mình yêu? Tình yêu là một tôn giáo mà chúng ta sẵn sàng hy sinh vì nó. Chúng ta tôn sùng không phải một con người như bản thân chúng ta. Đó là một nữ hoàng chúng ta dâng hiến, một nữ thần chúng ta tôn thờ.


Thử nhớ lại xem chúng ta đã tôn thờ mãnh liệt thế nào! Và thật ngọt ngào khi ta có thể tôn thờ! Chàng trai trẻ, hãy nâng niu giấc mơ tuổi trẻ khi cậu vẫn còn nó! Cậu sẽ sớm biết Tom Moore bé nhỏ định nói gì khi ông ấy hát rằng trong đời không có gì ngọt ngào bằng nửa tình yêu. Ngay cả sự đau khổ mà nó mang lại cũng là một sự đau khổ lãng mạn và nhiệt thành, hoàn toàn khác với nỗi đau trần thế và buồn tẻ của những buồn phiền mô phỏng khác. Ngay cả khi cậu đã mất nàng rồi, khi không còn chút ánh sáng nào trong đời cậu nữa, khi cả thế giới đã trải ra trước mặt cậu một cảnh ghê rợn tối tăm đằng đẵng, thì niềm thất vọng của cậu vẫn pha trộn một chút ngọt ngào và say mê.

Nhưng nào có ai không dám đam mê tình yêu chỉ vì sợ đau khổ? Và đó là những đam mê tốt đẹp làm sao! Chỉ nghĩ lại thôi cũng làm bạn xúc động. Thật ngọt ngào biết bao khi bạn nói với nàng là bạn yêu nàng, rằng bạn sống cho nàng, và bạn sẵn sàng chết cho nàng! Bạn đã nói điên dại, ấy khoan, chính xác hơn là những dòng lũ lời nói vô nghĩa lý phóng đại nào bạn đã đổ vào tai nàng, và nàng thật tàn nhẫn biết bao nhiêu khi giả vờ là không tin bạn! Bạn đã kính trọng nàng biết nhường nào! Bạn đã khốn khổ chừng nào khi bạn lỡ xúc phạm nàng! Thế mà cũng thật dễ chịu khi bị nàng bắt nạt và phải luôn miệng xin nàng tha thứ mặc dù bạn chẳng hề biết bạn có lỗi gì! Thế giới đen tối biết bao khi nàng hắt hủi bạn, mà nàng làm thế rất thường, nhóc con tinh nghịch, chỉ để thấy bạn đau khổ; trời sáng bừng lên thế nào khi nàng lại cười! Bạn đã ghen tuông biết bao nhiêu với tất cả mọi người xung quanh nàng! Bạn đã ghét cay đắng tất cả những người đàn ông nàng bắt tay, những người đàn bà nàng ôm hôn, cô hầu phòng làm tóc cho nàng, chú nhóc đánh giầy cho nàng, và con chó nàng nâng niu - mặc dù bạn đã phải tôn trọng tất cả những người này và cả con chó! Bạn đã mong gặp nàng biết nhường nào, rồi lại đứng đần ra khi bạn gặp nàng, chỉ nhìn mà chẳng thể thốt ra dù chỉ một lời!

Thật khó chừng nào những lúc bạn đi ra khỏi nhà vào bất kỳ thời khắc nào của ngày hay đêm để cuối cùng khỏi lạc bước đến đứng dưới cửa sổ của nàng! Bạn không đủ can đảm để trèo vào nhưng bạn cứ đứng mãi ở góc phố và nhìn về phía cái cửa sổ. Bạn còn mong giá như nhà nàng cháy - nhà đã được bảo hiểm nên nếu có cháy cũng không sao - để bạn có thể liều thân xông vào cứu nàng dù sau đó có bị thương hay bị bỏng! Làm gì cũng được miễn là để phục vụ cho nàng. Ngay cả chỉ những việc lặt vặt nhưng ngọt ngào. Bạn đã quan sát từng cử động của nàng thế nào, hệt như một con chó trung thành, chỉ để làm sao có thể đoán biết được trước những mong muốn dù chỉ nhỏ nhất của nàng. Sung sướng biết bao được nàng sai bảo làm này làm nọ! Dâng hiến cả đời cho nàng và chẳng nghĩ đến bản thân dù chỉ mảy may thật là một việc hết sức đơn giản. Bạn đã không đi nghỉ chỉ để tiết kiệm mua cho nàng một món quà nhỏ, để rồi cảm thấy được đền bù một cách hào phóng chỉ vì nàng chấp nhận nó. Những thứ nàng đã cầm vào được bạn thần thánh hoá và trở nên quý giá biết bao nhiêu - cái găng tay nhỏ của nàng, cái ruybăng nàng đã đeo, bông hồng nàng đã từng gài trên tóc - bông hồng mà những cánh héo của nó vẫn đang đánh dấu những bài thơ mà bây giờ bạn chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến.


Còn nàng, nàng đẹp làm sao, nàng đẹp tuyệt vời làm sao! Cứ như đã có một thiên thần vừa bước vào phòng làm cho tất cả mọi thứ khác trở nên tẻ nhạt và trần trụi. Nàng quá thiêng liêng dù chỉ để chạm vào. Ngay cả chỉ nhìn vào nàng thôi cũng có vẻ như một hành động quá trớn. Bạn thấy xấu hổ nghĩ đến việc hôn nàng hệt như nghĩ đến việc hát to những bài hát xuyên tạc trong nhà thờ. Quỳ xuống và nâng nhẹ bàn tay nhỏ đẹp của nàng lên môi hôn đã là sự báng bổ ghê gớm lắm.

Phải rồi, những cái ngày ngu muội đó, những thời ngu ngơ mà chúng ta không ích kỷ và có một tâm hồn trong sạch; những ngày ngớ ngẩn mà trái tim đơn giản của chúng ta chỉ chứa đầy sự trung thực, niềm tin, và lòng sùng kính! Phải rồi, những cái thời điên rồ của những ước mong cao thượng và những nỗ lực cao cả! Sao bằng những thời thông thái và thông minh ngày nay khi ta biết rõ tiền là phần thưởng duy nhất đáng để ta phấn đấu, khi ta không tin vào cái gì khác ngoài tính bần tiện, hèn hạ và những lời nói dối, và khi ta không còn quan tâm đến sinh linh nào khác ngoài bản thân ta!

HẾT
--------
Vì anh Gấu Phạm dịch nên mình cộng thêm cơ số điểm, hay ơi là hay :3
------
Nhân tiện thì muốn thêm lời bài hát.
I don't want you back
Just want to have
What you took from me...
Read more →

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Thiên tử mưu chương 7 [7.1]

,
Chương 7

Hắn rụt tay lại, thần sắc bình tĩnh, giống như đang kể một câu chuyện, “Nhưng nếu quay trở lại, ta vẫn sẽ dùng tên bắn cô.”

Tô Ly Ly kéo chăn lên đầu. Kỳ Phượng Tường kéo ra, nàng giữ chặt không cho. Kỳ Phượng Tường không dám dùng toàn lực để kéo, sợ tác động lên miệng vết thương, “bỏ ra, đừng để ngộp chết.”

Tô Ly Ly nức nở nói: “Ngộp chết thì thôi.”

Kỳ Phượng Tường nghe nàng khóc, chẳng biết làm sao, phiền muộn nói: “ngộp chết thôi sao được.”

Tô Ly Ly lại càng trùm chặt: “Từ khi gặp ngươi ta đã biết là không có chuyện gì tốt… Sớm hay muộn cũng là chết. hu hu hu..”

Kỳ Phượng Tường dở khóc dở cười, đứng lên nói: “Thế nào mà lại bảo gặp ta không có chuyện gì tốt. Ở tùy viên ta ra hiệu cô đi trước, cô lại đi lạc đường bị người ta bóp cổ suýt chết. Một chưởng của Thời Dịch Chi kia cũng không phải ta kéo cô, đẩy cô đi cô không chịu, lại tự mình chắn trước rồi ngất xỉu. Tuy là sau này ta cũng có dọa cô, nhưng có dọa thế nào thì cũng không làm gì cả. Lần này thì hay rồi, vô duyên vô cớ lại nhảy ra trước trận, cô muốn ta làm sao? Trước mặt tam quân tướng sĩ thả hắn mang cô đi?”

Tô Ly Ly mở ra một góc chăn, giận giữ nói: “Ngươi… Ngươi có thể dùng tên bắn hắn!”

Kỳ Phượng Tường cười nhạt: “Cô cho Triệu Vô Phương là hạng ăn không ngồi rồi sao? Ta xa hắn gần, hơn nữa khi mũi tên lao tới cũng có thể kéo cô che trước mặt. Chẳng bằng để ta chọn chỗ không ảnh hưởng gì mà bắn!”

Tô Ly Ly tức giận tột độ, lại không thể phản đối, đành giận giữ nói: “Triệu Vô Phương kia đâu rồi?”

Kỳ Phượng Tường tức khắc trưng ra bộ mặt phong quang tuyết nguyệt: “Chạy rồi. Bị thương vậy may mà vẫn còn có thể chạy.”

Tô Ly Ly cười nhạt: “Ngốc thật! Nhiều người như vậy đuổi theo một người còn để hắn chạy thoát. Ha ha… Cười rũ rượi, động vào cả vết thương, lại ây da một tiếng.

Kỳ Phượng Tường cười cười bất đắc dĩ, lại ngồi lại bên giường nói: “Lúc ấy vội vàng đi cứu cô, không lo tới hắn. Hắn bị mũi tên bắn trúng nhảy vào trong rừng, có nhiều người cũng khó tìm ra.”

Tô Ly Ly nắm cánh tay hắn, thở dốc hai hồi, thấp giọng nói: “Trình thúc là do hắn hại, ta muốn giết hắn.”

Kỳ Phượng Tường ngẫm nghĩ, nói: “Nếu hắn mơ tới thiên tử sách, chí không nhỏ, sớm muộn gì cũng chết trong tay ta.”
Tô Ly Ly trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên lại hỏi: “Gãy xương sườn có phải sẽ phải nằm mấy tháng không?”

Kỳ Phượng Tường cười: “Xương sườn là vô dụng nhất. Ta đầu năm động thủ với người ta, cũng bị gãy một đoạn. Gãy mà bản thân còn không biết. Hiện nay có đại phu tốt nhất, cô dưỡng sức hai ngày là có thể đứng ngồi rồi.”

Tô Ly Ly cả giận nói: “Ta mà có thể so với ngươi sao? Trong cái xương sườn của ngươi là trái tim sắt đá.”

“Đa tạ cô còn khẩu phật, không nói là lòng lang dạ sói.”

Tô Ly Ly vừa giận vừa buồn cười, sau đó lại cả kinh, “Quần áo ta sao lại thay đổi?”

“Cô một người đầy bùn, đầu gối ngã cũng sưng lên, cổ tay thì bị trầy, chẳng nhẽ cứ để vậy nằm?”

“Ai… thay đồ?”

“Lão đại phu trong quân thay.”

Tô Ly Ly thở một hơi nhẹ nhõm, lại nghe hắn bổ sung: “Ta đứng bên hỗ trợ.”

“Hả! Lần này là thực sự phẫn nộ, “ngươi nhìn… nhìn ta?”

Kỳ Phượng Tường hừ lạnh một tiếng: “Ta nhìn cô? Cái bộ dạng trẻ con này của cô thì có gì mà nhìn. Tôi không nhìn thì cô đã chết mất xác rồi!”

Tô Ly Ly kêu lên một tiếng, “Ngươi ra ngoài cho ta!”

Kỳ Phượng Tường càng cười xấu xa: “Cô nằm trong trướng của bản tướng quân, lại còn muốn ta đi ra ngoài?”

“A—“ Thanh âm hơi run run, Tô Ly Ly lại vùi mặt vào trong chăn.

Kỳ Phượng Tường còn đang tính trêu chọc, có người đứng trước trướng bẩm báo: “Công tử, thuốc đã sắc xong.”

“Vào đi.”

Người bước vào là tùy tùng thân cận Kỳ Thái của Kỳ Phượng Tường, bưng một chén thuốc, đặt ở chiếc án dài bên giường.

Kỳ Phượng Tường gọi lại: “Khi ngươi quay lại, Hàn tiên sinh có nói cần chú ý cái gì không?”

Kỳ Thái cúi đầu nói: “Hàn tiên sinh nghe ta kể xong, nói vết thương Tô cô nương lúc ấy được xử lý rất tốt. Chỉ cần nàng tỉnh lại thì đem thuốc này uống cách ngày, bảy ngày sau có thể xuống giường đi lại, nửa tháng có thể ngừng thuốc. Trong vòng ba tháng đừng chạy đây đó, còn lại cũng không có gì đáng ngại.”

Kỳ Phượng Tường hơi yên lòng, trầm ngâm một lát, nói: “Giang Thu Đích thế nào rồi?”

Kỳ Thái lắc đầu nói: “Vẫn như cũ, Hàn tiên sinh nói không thấy nội lực luân chuyển thì chẳng ai có thể giúp được, chỉ sợ hắn không xong rồi.”

“Ông ta nói thế này thì cũng như không.” Kỳ Phượng Tường nhíu mày, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ buổi đêm, “Đến trụ trì Thiếu Lâm cũng không có khả năng này.” Ngừng một chút, “Ngươi lui xuống đi. Hai ngày tới vẫn đưa thuốc như cũ.”

Kỳ Thái vâng dạ rồi đi ra, Kỳ Phượng Tường ngồi bên giường, lấy tay điểm vào chỗ lộ ra duy nhất của đầu nàng, “Ra uống thuốc.”

Tô Ly Ly không trả lời, hắn lại dỗ: “Ngoan, nghe lời đi.” Rồi giơ tay kéo chăn ra.

Tô Ly Ly một mắt mở, một mắt nheo lại nhìn hắn, có chút do dự, nhưng vẫn cứng đầu. Kỳ Phượng Tường bật cười: “Bộ dạng quái quỷ gì thế?”

Tô Ly Ly chậm rãi mở con mắt còn lại, thấp giọng nói: “Ngươi không giết ta đấy chứ?” Ánh mắt nghiêm túc sợ sệt, đúng là sợ hãi thật.

Trong lòng Kỳ Phượng Tường có chút không vui, nhưng vẫn cất tiếng nhẹ nhàng: “Không đâu, cái mạng nhỏ này của cô không mất trong tay ta được. Đừng phiền nữa, ngoan uống thuốc đi. Đây là linh dược của thần y Hàn Trập Minh Khai nổi tiếng trên giang hồ, ta kêu người từ ngàn dặm xa xôi mang tới đấy.”, nói xong, cẩn thận đỡ nàng ngồi dậy.

Tô Ly Ly liếc một cái, chun mũi: “Vị gì thế này? Ta không uống, vừa nhìn thôi đã thấy đắng.”

Kỳ Phượng Tường kiên nhẫn dỗ: “thuốc tốt thì đắng, uống đi rồi ta cho cô viên đường.”

Tô Ly Ly cắn môi, cứ như thuốc là đại thù của cô, “ta sợ nhất là uống thuốc, có ăn đường cũng không uống.”

Kỳ Phượng Tường không nhẫn nhịn nổi, tức giận nói: “cô uống hay để ta trút xuống?”

Nhưng Tô Ly Ly nhanh như chớp cầm chén thuốc, ừng ực nuốt xuống.

Tháng năm, xuân cũng vừa hết, cỏ mọc chim bay, thời tiết cũng nóng lên dần. Những ngày này Tô Ly Ly nằm dưỡng thương, trời đổ mưa vài trận, trong không khí phảng phất mùi cỏ dại. Kỳ Phượng Tường đem ba vạn đại quân đóng ở Thái Bình, Thành Phụ, bản thân cũng chẳng vào thành, chỉ hạ trại nơi sơn dã này, nghỉ ngơi nửa tháng.

Mỗi ngày, hắn đều bắt mạch cho Tô Ly Ly, truyền nội lực vào cơ thể nàng, từ huyệt Thiên Đột tới Cưu Vĩ, Cự Khuyết, lại tản xuống Kỳ Môn, trở lại Du Phủ, đều để chữa lại những chỗ nàng bị tổn thương. Tô Ly Ly vốn dĩ không biết đối với người tập võ, nội lực vô cùng trân quý, chỉ cảm thấy hắn đả thương mình, cứ thản nhiên mà nhận.

Không biết là thuốc đắng của Hàn tiên sinh kia hiệu quả, hay chân khí Kỳ Phượng Tường có tác dụng, bảy ngày sau nàng đã có thể xuống giường đi lại, chỉ là mấy chiếc xương sườn thứ hai trở xuống lúc nhẹ nhàng chạm vào vẫn thấy đau âm ỉ. Nhưng quả đúng như Kỳ Phượng Tường nói, chỉ cần đi đứng nằm ngồi nhẹ nhàng một chút thì cũng không thấy quá khó khăn.

Sau nửa tháng, Tô Ly Ly đã ngồi không yên, hôm nay mặt trời vừa lên, nàng ăn trưa xong liền đi dạo xung quanh trướng của Kỳ Phượng Tường. Phía xa, cây cối mờ sương, sơn thủy hữu tình, trên mặt đất là những bông hoa vàng nhạt chen lẫn nơi đám cỏ. Mùa hoa đã qua, ong bướm cũng mệt mỏi, phần lớn đã khép cánh, đậu nơi đám cỏ.

Tô Ly Ly thấy một con bướm trắng nhỏ thu cánh đậu ở hàng rào, nhất thời hứng thú, vươn hai ngón tay, chầm chậm đưa ra bắt lấy. Khi chỉ còn khoảng một tấc, con bướm kia liền vung cánh bay mất. Tô Ly Ly cũng không đuổi theo, chỉ đứng đó, nhìn nó mỉm cười.

Chợt nghe tiếng Kỳ Phượng Tường: “Cô bắt nó làm gì? Nó chọc giận cô sao?”

Tô Ly Ly ngáp một cái: “Không chọc giận gì ta, chỉ là muốn bắt chơi vậy thôi.” Quay lại thấy hắn nai nịt gọn gàng, vốn là tác phong anh hùng, nhưng lại có thái độ nhàn tản xuất trần, hai phong thái này lại hòa hợp một cách kỳ lạ, nhìn rất thú vị.

Kỳ Phượng Tường cười nhẹ: “Người ở đây nói, đi theo cái khe này vào trong núi hai dặm có một gốc cây cổ thụ, đã sinh trưởng hơn ngàn năm, là thần một phương. Ta đã xem qua rồi, đường cũng dễ đi. Cô thấy nhàm chán như vậy, chi bằng ta dẫn cô đi xem thử.”

Tô Ly Ly vừa nghe có cây đại thụ, vui vẻ đồng ý, theo Kỳ Phượng Tường men theo con đường nhỏ đi vào. Dọc đường chỉ nghe thấy tiếng tụng kinh trong núi, bốn bề vắng lặng, hai người câu được câu chăng cũng đã đi được gần nửa giờ, qua một ngọn thác, nhìn thấy phía xa xa là một cây đại thụ gốc khổng lồ. 

Cái cây đó vốn dĩ rất cao, nhưng bởi thân quá to, nên nhìn có vẻ lại thấp. Cành cây chắc khỏe, uốn lượn như rồng, tán như cái ô, cảm giác rất thư giãn, khiến người ta như xa khỏi thế tục. Đi tới dưới tán cây, Kỳ Phượng Tường kéo nàng đứng lại nói: “Ta từng kêu thủ hạ ôm hết thân cây này, phải mười một người nắm tay nhau mới ôm xuể.”

Đại thụ như biết có người khen nó, tán cây rậm rạp xòe ra như một nóc nhà, từ ngọn tới rễ đều tràn ngập không khí mát lành.

Tô Ly Ly cực kỳ ngạc nhiên, sau một lúc lâu thở dài: “Cây to như vậy, làm ván quan tài chín tấc cũng được mấy khối.”

Khóe môi Kỳ Phượng Tường có chút run rẩy, im lặng một lát nói: “Nếu cô muốn dùng nó làm quan tài, ta thay cô chặt xuống.”

Trong rừng tựa như có gió thổi qua, toàn bộ nhánh cây đại thụ đều rung rung, không khí như lạnh đi mấy phần.

Tô Ly Ly đi một hồi đã mệt, duỗi vai duỗi cổ: “Thôi huynh tha cho nó đi, sống lâu như vậy cũng không dễ dàng.”

Kỳ Phượng Tường vươn tay kéo nàng vào lòng, để cho nàng dựa vào ngực mình nghỉ ngơi. Tô Ly Ly hơi cứng người, nhưng vẫn để hắn ôm. Sau một lúc lâu, Kỳ Phượng Tường hỏi: “cô sợ ta?”

Tô Ly Ly thành thật nói: “Hơi sợ.”

Hắn dịu dàng nói: “Không phải sợ, ta sẽ không hại cô.”

Cho dù hại nàng, nàng cũng đâu chạy được. Tô Ly Ly thả lỏng người, tựa vào ngực hắn. Kỳ Phượng Tường ngửi mái tóc nàng, lúc cúi đầu xuống, môi chạm vào vành tai nàng. Tô Ly Ly hơi quay đầu đi, im lặng không lên tiếng.

Nhất thời hai người đều trầm mặc, chỉ cảm thấy trong rừng gió nhè nhẹ thổi qua, phất lên mặt, mềm mại dịu mát, lòng mê mang. Tô Ly Ly nhẹ giọng nói: “Trần Bắc Quang với Phương Thư Tình chết cùng một chỗ như vậy, chi bằng cho họ an táng cùng nhau đi.”

Kỳ Phượng Tường vẫn tựa cằm nơi tóc nàng, xúc cảm mềm mại dây dưa, khẩu khí nhàn nhạt lãnh đạm: “Có gì đáng hâm mộ đâu. Binh bại thân tử, việc lớn chẳng thành, táng thì cứ táng đi.”

Tô Ly Ly cúi đầu ừm một tiếng.

Thanh âm Kỳ Phượng Tường có chút ý cười: “Ta nhớ rõ khi gặp cô, ở mộ trên Định Lăng kia thuận miệng đáp ta, nói gì mà có lòng thì bạc đầu không phân cách, đó mới là tình yêu chân chính nơi khói lửa hồng trần. Quả nhiên là tâm tư này sao?”

Tô Ly Ly không đáp.

Kỳ Phượng Tường nắm lấy tay nàng, ngón tay men theo đốt xương chậm rãi ve vuốt, giống như trầm tư, nhưng cũng không nói thêm gì.

Có một số chuyện, ai cũng không muốn là người đầu tiên nhắc tới, cứ như ai nhắc tới trước là thua cuộc. Tình cảm giữa người với người như con sâu cái kiến, hai bên dùng râu thăm dò một phen, đáy lòng hiểu rõ.

Tô Ly Ly bật cười nói: “Lúc đó chắc huynh nhìn ra hết rồi. Trong lòng nhất định cười ta ngốc nghếch.”

Kỳ Phượng Tường cũng cười, “cũng không đến nỗi ngốc quá, miễn cưỡng xem như đáng yêu đi.”

Buông nàng ra, đi đến bên cạnh cây đại thụ, vươn tay sờ thân cây: “Cây này đã trải qua ngàn năm, đã thấy thế sự đổi dời, chắc cũng hiểu rõ lòng ta, ta muốn ước một điều với nó. Mượn thần lực nó, trợ ta thành công.”

Nói xong, sắc mặt nghiêm lại, cúi đầu cầu nguyện: “Sớm giúp thiên hạ yên bình, quét sạch nội loạn, thái bình về sau.”

Tô Ly Ly cũng hứng thú, nói: “Ta đây cũng nên ước một điều đi.” Suy nghĩ nửa ngày, dường như chẳng biết cầu gì, trong lòng mặc niệm: “Thụ thần ơi thụ thần, giúp ta kiếp này có ăn có uống, vô bệnh vô tai, quan tài bán được nhiều, bạc vào như nước.” Nghĩ một tý, cảm thấy quá thường tục, lại nói: “Một đời bình an, có người bầu bạn tới đầu bạc răng long.”

Kỳ Phượng Tường thấy bộ dạng chăm chú của nàng, bật cười nói: “Chắc không phải cô cầu cho cửa tiệm quan tài làm ăn phát đạt đấy chứ?”

Tô Ly Ly đột nhiên mở mắt ra, “Làm sao huynh biết? Ách, không chỉ vậy đâu, còn có gặp giữ hóa lành, tai qua nạn khỏi nữa.”

Hắn cưng chiều sờ sờ đầu nàng, “Cô cũng hơi tham lam đấy. Tiền cho hai cỗ quan tài kia cũng đủ dùng rồi, “Thất phu dốt nát” chính là Trần Bắc Quang.”

Tô Ly Ly cũng không kiêng dè, nói thẳng: “Ta đoán “tiểu nhân tham lam” nhất định là Tiêu Tiết.”

Kỳ Phượng Tường gật đầu mỉm cười. 

Tô Ly Ly cười rạng rỡ nói: “Lục tiểu thư Phó Kỳ Chương của Dự Nam tiền phủ Đài đại nhân, mỹ danh loan khắp thiên hạ, ai cũng nói đó là thần tiên giữa hồng trần. Chờ huynh đánh hạ Dự Nam, lấy về nhà đi, khinh thư thêu trướng, tà áo phủ giường, an ủi đường trường lao khổ.” Nói xong câu cuối, lại tự cười ngặt nghẽo.

Kỳ Phượng Tường cười to, lại vờ tức giận nói: “Đúng là không biết xấu hổ, cái gì không nên nói cũng nói ra cả.”

Hai người cười nói trở về. Đợi đến khi thân ảnh bọn họ đi xa, núi rừng yên tĩnh, một nhánh cây nhỏ khẽ rung, thân cây phát ra tiếng trong trẻo non nớt, “Lão đại, soái ca kia đi rồi.”

Cây đại thụ khổng lồ phát ra một tiếng trầm thấp: “Ừm…”

Cành nhỏ hỏi: “Vừa rồi sao ngài lại phát run.”

Lão cổ thụ thanh âm tràn đầy sự lọc lõi hiểu đời: “Hắn cũng không phải hạng người bình thường, quỷ thần còn tránh xa huống chi là cây thành tinh như chúng ta.”

“Ước nguyện của bọn họ có thể thành sao?”

“Ừm,… Có thể thành.”

Cây nhỏ trẻ tuổi, định lực không đủ, hưng phấn, nhánh cây rung rung., “A…, hai người kia có thể thành sao?”

“Ừm…” Lão cổ thụ trầm ngâm một lát, cành lá hít vào thở ra, chứa đựng huyền môn tinh diệu, phát ra âm thanh vang vọng trong cành lá: “Tĩnh tâm lại…!”

Trong rừng cây phía xa xa, chớp mặt bốc lên một dải khí mềm mại, thong dong lượn lờ.

Thế sự ngàn năm, cũng chỉ như trong chớp mắt.


Read more →