Hiển thị các bài đăng có nhãn Review truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Review truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Suy Nghĩ Vẩn Vơ Của Kẻ Nhàn Rỗi - Jerome

,
Jerome K. Jerome (Anh Gau Pham dịch - Hổng phải của Nhã Nam đâu ạ)

Nguyên tác: On being in love - The idle thoughts of an idle fellow (Tâm tưởng rỗi hơi của một kẻ rỗi hơi) của Jerome K. Jerome

------------

Chắc hẳn là bạn đã từng yêu! Nếu chưa thì chắc rồi bạn cũng sẽ. Tình yêu cũng giống như bệnh sởi; chúng ta ai cũng sẽ mắc phải. Cũng như bệnh sởi, chúng ta chỉ mắc có một lần. Nên chẳng cần phải sợ là sẽ bị dính vào nó lần thứ hai. Anh nào cũng vậy, hễ cứ qua khỏi rồi thì có thể đi đến những chốn hiểm nguy nhất hay làm những trò dại dột nhất mà vẫn an toàn tuyệt đối. Anh ta có thể đi cắm trại dưới tán lá rừng, lang thang trên những lối mòn đầy lá rụng hay ngồi lại trên những tảng đá rêu phong để ngắm hoàng hôn. Anh ta cũng chẳng còn sợ hãi những ngôi nhà yên tĩnh chốn thôn quê. Anh ta có thể đi chơi với gia đình bằng thuyền xuôi sông Rhine. Anh ta cũng có thể, dù có phải mất đi người bạn thân cuối cùng của mình, dấn thân vào nơi hàm chó vó ngựa của cuộc sống hôn nhân. Anh ta còn có thể nhảy những điệu valse cuồng loạn mà không hề chóng mặt, rồi sau đó rúc vào ngủ ở một góc tối tăm của một nhà kho nào đó mà rồi cũng chỉ bị cảm xoàng. Anh ta cũng can đảm đi dạo dưới ánh trăng trong những hẻm nhỏ đầy hương hoa, hay đi bơi thuyền giữa những đám lau lách lúc chiều tà. Anh ta có thể trèo qua hàng rào mà không sợ nguy hiểm, chui qua bờ rậu rậm rì mà không bị bắt, hay chạy trên đường trơn mà không bị ngã. Anh ta cũng có thể nhìn vào những đôi mắt sáng như ánh mặt trời mà không chói mắt. Anh ta có thể nghe tiếng còi báo nguy mà không chùn tay lái. Anh ta có thể nắm những bàn tay trắng trẻo của các thiếu nữ mà không sợ bị áp lực của chúng giữ cho tay anh ta ở lại đó chẳng rời.

Không, chúng ta không bao giờ bị tình yêu làm khốn khổ đến hai lần. Thần Cupid không bao giờ bắn mũi tên thứ hai vào cùng một trái tim. Chỉ có những người hầu của tình yêu là sẽ làm bạn của chúng ta suốt đời. Cánh cửa lòng ta có lẽ luôn mở rộng để đón sự tôn trọng, sự khâm phục và sự quý mến, nhưng vị chủ tối cao của những tình cảm này, trên con đường vương giả của mình, chỉ đến thăm có một lần rồi ra đi mãi mãi. Chúng ta thích, chúng ta nâng niu, chúng ta rất, rất quý trọng, nhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ yêu lần nữa. Trái tim của một người đàn ông là một cây pháo hoa chỉ bắn lên trời một lần trong suốt cuộc đời. Giống như sao băng, nó cháy sáng chỉ một khoảnh khắc, và làm sáng rực cả thế giới với vinh quang chốc lát này. Sau đó thì đêm đen của cuộc sống thường nhật chán chường, tẻ nhạt và nhớp nhúa của chúng ta buông xuống; và vỏ của cây pháo hoa đã cháy rụi, rơi xuống đất, nằm bất động chẳng được ai quan tâm, mà cũng chẳng còn ích lợi gì, cứ dần dần tan ra thành bụi. Chỉ một lần thôi, giống như Prometheus hùng mạnh đã dám làm, chúng ta phá tan rào cản ngục tù để trèo lên đỉnh


Olympia rồi cướp đi ngọn lửa của các thần linh từ cỗ chiến xa của thần Phobeus. Thật hạnh phúc thay cho những ai xuống được đến nơi khi ngọn lửa kia còn chưa tắt và dùng nó thắp sáng lên những đền thờ nơi hạ giới. Tình yêu là một loại ánh sáng quá tinh khiết để có thể cháy quá lâu bằng những thứ khí hôi hám mà chúng ta thở hít cho qua ngày, nhưng trước khi nó tắt đi chúng ta cũng có thể dùng nó làm mồi châm lên đống lửa ấm lòng của sự yêu thương. 


Mà suy cho cùng thì thứ lửa này phù hợp với thế giới lạnh lẽo của chúng ta hơn là lửa của tình yêu. Tình yêu phải là lửa sáng ở những đền thờ thiêng liêng nhất, những nơi thờ cúng vĩ đại, nơi nó làm sáng tỏ bóng tối mờ của sự trang nghiêm trong tiếng nhạc trầm hùng của các tinh tú chuyển mình. Sự yêu thương vẫn sẽ còn cháy mãi khi ánh sáng trắng chói mắt của tình yêu đã tắt. Sự yêu thương là ngọn lửa có thể chuyển giao từ ngày này qua ngày khác, và càng lúc càng có thể cháy to hơn khi những năm mùa đông của cuộc đời dần đến. Những ông già bà cả có thể ngồi cạnh đống lửa này tay nắm chặt tay, lũ trẻ có thể ngồi sát vào nhau bên nó, bằng hữu và láng giềng luôn có một chỗ ngồi danh dự phía trước, và cả chó Fido và mèo Titty, nếu muốn cũng có thể dí mũi vào gần.

Chúng ta hãy cứ đổ thêm than là sự tử tế lên đống lửa đó. Hãy đổ vào đó những lời nói ấm lòng, những bàn tay nắm nhẹ dịu dàng, những cử chỉ chu đáo không vị kỷ. Hãy quạt cho nó cháy mạnh hơn với tính hài hước, sự kiên nhẫn, và sự nhường nhịn. Khi đó bạn có thể quên đi là ngoài kia gió đang thổi mạnh và mưa chẳng ngừng rơi, bởi đống lửa trong nhà bạn luôn ấm áp và tràn đầy ánh sáng, và những khuôn mặt xung quanh đống lửa sẽ toả ra ánh sáng mặt trời bất chấp mây đen che phủ bên ngoài.

Tôi sợ rằng, Edwin và Angelina yêu quý, các bạn mong đợi quá nhiều từ tình yêu. Chắc các bạn nghĩ rằng chỉ hai trái tim bé bỏng của các bạn là đã đủ để nuôi sự đam mê mãnh liệt và phàm tục này trong suốt quãng đời dài của các bạn. Chớ vội nghĩ thế, các bạn trẻ ạ, đừng tin tưởng quá nhiều vào đốm lửa chập chờn đó. Rồi nó sẽ tắt dần, tắt dần tháng này sang tháng khác, và sẽ chẳng có cách nào đổ thêm dầu vào cho nó cháy được lâu. Các bạn sẽ bất lực, thất vọng, và tức giận ngồi nhìn nó tắt hẳn. Đối với người này thì có vẻ người kia đã trở nên lạnh nhạt. Edwin cay đắng nhận xét rằng Angelina dạo này không còn chạy ra cổng, má đỏ và môi cười, để đón anh khi đi làm về; và khi anh ho, cô ấy cũng chẳng còn khóc và vòng tay quanh cổ anh mà nói rằng cô ấy không thể sống thiếu anh. Cùng lắm là cô ấy gợi ý anh uống thuốc ho, và dù có được thế thì cô cũng nói với giọng kiểu như là cô thấy khó chịu vì tiếng ho hơn là vì thấy anh mệt vì ho.

Cũng khổ thân cả cho cô Angelina bé nhỏ, thỉnh thoảng lại khóc thầm, vì Edwin dạo này không còn mang cái khăn mùi xoa cũ ngày xưa cô thêu tặng trong trong túi trong áo khoác nữa.

Cả hai người đều ngạc nhiên khi thấy dấu hiệu của sự thờ ơ ở người kia, nhưng cũng chẳng ai để ý đến những thay đổi trong chính mình. Nếu họ để ý, thì chắc họ đã không đau khổ thế. Nếu để ý thì họ đã có thể tìm ra nguyên nhân ở đúng chỗ, trong cái manh mún của bản tính đáng thương của con người, và nhờ thế lại có thể cùng nắm tay, vượt lên cái thất bại chung của họ, và bắt đầu xây dựng lại tổ ấm của họ trên một nền móng thực tế và bền vững hơn. Nhưng bất hạnh thay, chúng ta luôn mù quáng với những khuyết điểm của bản thân nhưng lại thông tỏ tường tận những thói hư của người khác. Tất cả những gì xảy đến với chúng ta thì đều là lỗi của người kia. Angelina chắc vẫn sẽ còn yêu Edwin mãi mãi và mãi mãi và mãi mãi nếu như Edwin không thay đổi theo cách khác lạ như thế. Edwin chắc cũng sẽ sùng bái Angelina đến muôn đời nếu như cô cứ vẫn là người cũ khi anh mới bắt đầu biết và tôn sùng cô.


Đó sẽ là giờ phút buồn khổ nhất cho cả hai người khi ngọn lửa tình yêu đã tắt mà đống lửa tình thương chưa được đốt lên, và cả hai người đều mò mẫm trong khoảnh khắc lạnh lẽo và cô độc lúc bình minh của cuộc đời để tìm cách khơi lửa lên. Cầu trời cho lửa cháy lên khi ngày vẫn còn dài. Lắm người vẫn còn ngồi bên đống than lạnh ngắt đến tận cuối đêm.

Thế nhưng, nói nhiều thế này phỏng được ích lợi gì? Có ai khi đang cảm thấy tình yêu của tuổi thanh xuân chảy dạt dào trong huyết mạch lại nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ chỉ còn chảy chậm và nhỏ giọt! Một chàng trai tuổi hai mươi luôn tin là sẽ mãi yêu cuồng nhiệt ngay cả khi đã sáu mươi tuổi. Chàng ta chắc chẳng bao giờ có thể nghĩ ra được một người quen nào của mình ở tuổi trung niên hay già cả mà vẫn còn phô bày những triệu chứng của một mối tình thâm cuồng nhiệt, nhưng dù thế thì điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến niềm tin của chàng ta vào bản thân. Tình yêu của chàng ta sẽ chẳng bao giờ thay đổi cho dù tình yêu của mọi người khác đều thay đổi vậy. Chưa có ai yêu như chàng ta yêu, nên tất nhiên kinh nghiệm của cả thế giới về chuyện này đều chẳng thể làm chàng đổi ý. Trời ạ! Chỉ cần qua tuổi ba mươi là chàng đã đứng về phía những kẻ hay chế nhạo tình yêu. Đấy cũng chẳng phải là lỗi của chàng. Các đam mê của chúng ta, dù tốt hay xấu, đều ra đi cùng với sắc hồng trên má. Khi chúng ta ba mươi, chúng ta không ghét bỏ, buồn rầu, vui sướng, hay thất vọng như khi còn trẻ. Thất vọng không còn gợi ý tự sát, thành công cũng chẳng làm xuất hiện cảm giác phấn khích như say.

Khi già đi, chúng ta chấp nhận mọi điều ở cung thứ. Có rất ít những đoạn hùng tráng trong những cảnh sau của vở opera cuộc đời. Các tham vọng đặt mục tiêu ít tham vọng hơn. Danh dự được biểu hiện một cách phải chăng hơn và thường thì nó tự thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh. Còn tình yêu thì sao? Tình yêu thì chết. “Sự bất kính đối với những ước mơ của tuổi trẻ” cứ như băng lạnh giết người, bò dần lên và bao phủ trái tim của chúng ta. Những chồi non và những đoá hoa hàm tiếu bị băng giá làm lạnh cóng và thui chột. Những gì còn lại của một nhánh trường xuân trước đây luôn mong mỏi được vươn ra vòng quanh thế giới chỉ là một gốc cây không nhựa sống.


Các bạn gái sẽ coi tất cả những gì tôi nói ở đây là những lời tà giáo, tôi biết. Họ chẳng thể tin ngay khi chỉ nghe những điều này từ một người đàn ông không còn biết yêu sau khi đã qua tuổi thanh niên, chắc phải đến khi trên đầu anh ta có nhiều tóc bạc thì họ mới nghĩ là những gì anh ta nói có dụng ý tốt. Phụ nữ hiểu phái nam chúng ta từ những nhận xét trong các cuốn tiểu thuyết do người phái nữ viết, và nếu so sánh với những thứ quái dị các tác giả nữ này gán cho đàn ông trong những trang viết của loại văn học kể chuyện đêm khuya này thì cả quỷ dữ cũng vẫn còn là những đại diện trung bình của nhân loại.

Trong những thứ tạm gọi là sách này, tình nhân chính, hay là "vị thần Hy Lạp", như hắn ta được đề cập đến một cách đầy ngưỡng mộ; cũng phải nói thêm là tác giả chẳng bao giờ nói rõ nhân vật nam chính này giống vị thần Hy Lạp nào: có thể là gã Vulcan lưng gù, hay Janus hai mặt, mà cũng có thể là Silenus thò lò mũi xanh, vị thần của những điều bí ẩn khó giải thích. Nếu nói về mặt đê tiện, thì nhân vật nam chính này giống với tất cả các vị thần Hy Lạp, có lẽ đây là dụng ý của tác giả chăng nhằm làm giảm đi một chút cái nam tính mà các nguyên mẫu cổ điển của hắn ta có được, mặc dù hắn ta chẳng bao giờ có thể tuyên bố là mình cũng được như thế vì ở thường ở cuối tuổi bốn mươi hắn ta chỉ sánh được với một sợi bún ẻo lả là cùng.

Chết thật, thưa các quý cô, để hiểu về chúng tôi bọn tội lỗi già đời mà các cô chỉ nghiên cứu trong sách vở thôi thì sao đủ. Nếu các cô chịu khó nghiên cứu loài người, thì các cô chắc sẽ biết những câu nói lắp vì xấu hổ của một chàng trai trẻ kể một câu chuyện đáng tin hơn là những lời hùng biện trơ tráo của chúng tôi. Tình yêu của một chàng trai trẻ xuất phát từ một trái tim đầy; còn tình yêu của những người đàn ông thì thường là xuất phát từ một dạ dày đầy.

Thật sự là vậy, dòng hải lưu lờ đờ của một người đàn ông không thể được gọi là tình yêu nếu so sánh với đài phun tràn đầy nước khi trái tim của một chàng trai trẻ bị mũi tên ái tình đâm trúng. Nếu các cô muốn thưởng thức tình yêu thật sự, hãy uống từ dòng suối trong lành mà người trẻ tuổi để trào ra dâng hiến dưới chân các cô. Đừng có đợi đến khi nó đã trở thành một dòng sông đục nước rồi mới quỳ xuống mà cố bắt lấy những gợn sóng.

Hay là các cô thích vị đắng, vì nước ngọt và trong làm các cô thấy chán ngắt và sự ô uế của nó sau này làm tăng hương vị trên môi các cô? Có lẽ chúng tôi phải tin những kẻ nói rằng các cô gái chỉ muốn được vuốt ve bằng một bàn tay bẩn thỉu là kết quả của một cuộc sống ô nhục?

Đấy chính là sự giáo dục được phát ra oang oang hàng ngày từ khoảng giữa những trang bìa vàng đó. Tôi tự hỏi, không hiểu có bao giờ họ, những nữ tì của quỷ dữ ấy, dừng lại để nghĩ xem họ đang làm điều ác nào khi cứ bò trong vườn địa đàng và xui khiến những Eva ngây thơ và Adam ngờ nghệch rằng tội lỗi thì ngọt ngào còn sự đoan trang và đúng đắn thì thô kệch và nhăng nhố? Họ đã biến biết bao nhiêu cô gái ngây thơ thành những người đàn bà ác độc? Họ đã chỉ ra cho bao nhiêu chàng trai yếu đuối rằng những phương cách xấu xa là đường tắt đến với trái tim trinh nữ. Mà nếu như họ viết đúng thực tế của cuộc sống thì đã đi một lẽ. Hãy nói sự thật, từ đó điều tốt sẽ tự sinh ra. Nhưng những bức tranh họ vẽ chỉ là những hoạ phẩm lem nhem lấy từ nguyên mẫu những hoang tưởng thấp hèn của trí tưởng tượng bệnh hoạn của chính họ mà thôi.


Chúng tôi muốn nghĩ về phụ nữ, không phải như những người phái đẹp vẫn thường tạo ra hình ảnh một Lorleis lừa dối đưa đàn ông đến nơi tự hủy diệt, mà như những thiên thần thiện tâm ra hiệu cho chúng tôi luôn nhìn lên chốn cao cả. Phụ nữ có nhiều năng lực làm cả điều thiện và điều ác hơn là họ biết. Thường thì khi tính cách của một chàng trai đang hình thành cũng là lúc chàng ta biết đến tình yêu, rồi thì cô gái mà chàng yêu có toàn quyền làm cho chàng thành người hay không. Một cách vô thức, chàng tự đóng khuôn mình thành mẫu người mà nàng có thể chấp nhận, dù là tốt hay xấu. Tôi xin lỗi vì tỏ ra không lịch sự nhưng phải nói rằng không phải bao giờ nàng cũng sử dụng ảnh hưởng của mình để đạt được điều tốt nhất. Thế giới của phụ nữ cũng thường bị trói buộc trong những hạn chế của đời sống tầm thường. Người tình lý tưởng của họ là một hoàng tử của những điều vặt vãnh, và để trở thành người đó, có rất nhiều trí tuệ siêu quần, bị ngây vì tình, đã lỡ bước sa chân và “để mất mình cho đời thường, công dụng, danh hiệu, và danh vọng.”

Thế những cũng chính phái đẹp có thể làm cho chúng tôi trở nên tốt hơn rất nhiều nếu như họ muốn. Để thế giới này đến gần hơn với thiên đàng, sẽ phải nhờ vào phụ nữ nhiều hơn là nhờ vào giới tăng lữ. Tinh thần hiệp sĩ, hào hoa với phụ nữ chưa chết; nó chỉ ngủ vì không có việc để làm. Phái đẹp sẽ phải đánh thức nó dậy để làm việc tốt nhưng trước hết phụ nữ phải xứng đáng với sự sùng bái hào hiệp này.

Phụ nữ phải đứng cao hơn đàn ông chúng ta. Chính là vì Una mà hiệp sĩ Hồng Thập Tự gây ra chiến tranh. Con rồng đã bị giết không phải vì một bà lớn cung đình nhõng nhẽo và mặt tô vẽ mầu mè nào đó. Hỡi các người đẹp, hãy đẹp cả trong tâm, trong trí cũng như ngoài mặt để cho các hiệp sĩ dũng cảm có thể giành giật vinh quang để phục vụ các vị! Hỡi phụ nữ, hãy quẳng đi những mặt nạ ích kỷ, trâng tráo, và giả dối mà các vị đang đeo! Một nữ hoàng nữa hãy bước lên phía trước, trong hoàng bào chỉ trang trí bằng sự trong sáng giản dị. Một ngàn thanh kiếm, giờ đây đang nằm lười biếng thân đầy rỉ sét, sẽ được tuốt ra khỏi vỏ để đấu tranh chống lại cái xấu vinh danh Người. Hàng ngàn Sir Roland nữa sẽ đặt giáo xuống nghỉ ngơi, và Sợ Hãi, Tham Lam, Nhục Cảm, và Tham Vọng sẽ biến thành cát bụi trước ngọn cờ của Người.

Có việc tốt nào mà chúng ta không sẵn sàng làm khi yêu? Có cuộc sống tốt nào mà chúng ta không sẵn sàng sống vì người mình yêu? Tình yêu là một tôn giáo mà chúng ta sẵn sàng hy sinh vì nó. Chúng ta tôn sùng không phải một con người như bản thân chúng ta. Đó là một nữ hoàng chúng ta dâng hiến, một nữ thần chúng ta tôn thờ.


Thử nhớ lại xem chúng ta đã tôn thờ mãnh liệt thế nào! Và thật ngọt ngào khi ta có thể tôn thờ! Chàng trai trẻ, hãy nâng niu giấc mơ tuổi trẻ khi cậu vẫn còn nó! Cậu sẽ sớm biết Tom Moore bé nhỏ định nói gì khi ông ấy hát rằng trong đời không có gì ngọt ngào bằng nửa tình yêu. Ngay cả sự đau khổ mà nó mang lại cũng là một sự đau khổ lãng mạn và nhiệt thành, hoàn toàn khác với nỗi đau trần thế và buồn tẻ của những buồn phiền mô phỏng khác. Ngay cả khi cậu đã mất nàng rồi, khi không còn chút ánh sáng nào trong đời cậu nữa, khi cả thế giới đã trải ra trước mặt cậu một cảnh ghê rợn tối tăm đằng đẵng, thì niềm thất vọng của cậu vẫn pha trộn một chút ngọt ngào và say mê.

Nhưng nào có ai không dám đam mê tình yêu chỉ vì sợ đau khổ? Và đó là những đam mê tốt đẹp làm sao! Chỉ nghĩ lại thôi cũng làm bạn xúc động. Thật ngọt ngào biết bao khi bạn nói với nàng là bạn yêu nàng, rằng bạn sống cho nàng, và bạn sẵn sàng chết cho nàng! Bạn đã nói điên dại, ấy khoan, chính xác hơn là những dòng lũ lời nói vô nghĩa lý phóng đại nào bạn đã đổ vào tai nàng, và nàng thật tàn nhẫn biết bao nhiêu khi giả vờ là không tin bạn! Bạn đã kính trọng nàng biết nhường nào! Bạn đã khốn khổ chừng nào khi bạn lỡ xúc phạm nàng! Thế mà cũng thật dễ chịu khi bị nàng bắt nạt và phải luôn miệng xin nàng tha thứ mặc dù bạn chẳng hề biết bạn có lỗi gì! Thế giới đen tối biết bao khi nàng hắt hủi bạn, mà nàng làm thế rất thường, nhóc con tinh nghịch, chỉ để thấy bạn đau khổ; trời sáng bừng lên thế nào khi nàng lại cười! Bạn đã ghen tuông biết bao nhiêu với tất cả mọi người xung quanh nàng! Bạn đã ghét cay đắng tất cả những người đàn ông nàng bắt tay, những người đàn bà nàng ôm hôn, cô hầu phòng làm tóc cho nàng, chú nhóc đánh giầy cho nàng, và con chó nàng nâng niu - mặc dù bạn đã phải tôn trọng tất cả những người này và cả con chó! Bạn đã mong gặp nàng biết nhường nào, rồi lại đứng đần ra khi bạn gặp nàng, chỉ nhìn mà chẳng thể thốt ra dù chỉ một lời!

Thật khó chừng nào những lúc bạn đi ra khỏi nhà vào bất kỳ thời khắc nào của ngày hay đêm để cuối cùng khỏi lạc bước đến đứng dưới cửa sổ của nàng! Bạn không đủ can đảm để trèo vào nhưng bạn cứ đứng mãi ở góc phố và nhìn về phía cái cửa sổ. Bạn còn mong giá như nhà nàng cháy - nhà đã được bảo hiểm nên nếu có cháy cũng không sao - để bạn có thể liều thân xông vào cứu nàng dù sau đó có bị thương hay bị bỏng! Làm gì cũng được miễn là để phục vụ cho nàng. Ngay cả chỉ những việc lặt vặt nhưng ngọt ngào. Bạn đã quan sát từng cử động của nàng thế nào, hệt như một con chó trung thành, chỉ để làm sao có thể đoán biết được trước những mong muốn dù chỉ nhỏ nhất của nàng. Sung sướng biết bao được nàng sai bảo làm này làm nọ! Dâng hiến cả đời cho nàng và chẳng nghĩ đến bản thân dù chỉ mảy may thật là một việc hết sức đơn giản. Bạn đã không đi nghỉ chỉ để tiết kiệm mua cho nàng một món quà nhỏ, để rồi cảm thấy được đền bù một cách hào phóng chỉ vì nàng chấp nhận nó. Những thứ nàng đã cầm vào được bạn thần thánh hoá và trở nên quý giá biết bao nhiêu - cái găng tay nhỏ của nàng, cái ruybăng nàng đã đeo, bông hồng nàng đã từng gài trên tóc - bông hồng mà những cánh héo của nó vẫn đang đánh dấu những bài thơ mà bây giờ bạn chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến.


Còn nàng, nàng đẹp làm sao, nàng đẹp tuyệt vời làm sao! Cứ như đã có một thiên thần vừa bước vào phòng làm cho tất cả mọi thứ khác trở nên tẻ nhạt và trần trụi. Nàng quá thiêng liêng dù chỉ để chạm vào. Ngay cả chỉ nhìn vào nàng thôi cũng có vẻ như một hành động quá trớn. Bạn thấy xấu hổ nghĩ đến việc hôn nàng hệt như nghĩ đến việc hát to những bài hát xuyên tạc trong nhà thờ. Quỳ xuống và nâng nhẹ bàn tay nhỏ đẹp của nàng lên môi hôn đã là sự báng bổ ghê gớm lắm.

Phải rồi, những cái ngày ngu muội đó, những thời ngu ngơ mà chúng ta không ích kỷ và có một tâm hồn trong sạch; những ngày ngớ ngẩn mà trái tim đơn giản của chúng ta chỉ chứa đầy sự trung thực, niềm tin, và lòng sùng kính! Phải rồi, những cái thời điên rồ của những ước mong cao thượng và những nỗ lực cao cả! Sao bằng những thời thông thái và thông minh ngày nay khi ta biết rõ tiền là phần thưởng duy nhất đáng để ta phấn đấu, khi ta không tin vào cái gì khác ngoài tính bần tiện, hèn hạ và những lời nói dối, và khi ta không còn quan tâm đến sinh linh nào khác ngoài bản thân ta!

HẾT
--------
Vì anh Gấu Phạm dịch nên mình cộng thêm cơ số điểm, hay ơi là hay :3
------
Nhân tiện thì muốn thêm lời bài hát.
I don't want you back
Just want to have
What you took from me...
Read more →

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Review một nửa đàn ông là đàn bà – Trương Hiền Lượng

,
Hôm nay kiếm Ebook “Cây hợp hoan” của Trương Hiền Lượng, thấy nó nằm trong mục ngôn tình, xuyên không, hú hồn. Tất cả những truyện của Trương Hiền Lượng chẳng có truyện nào hợp để xếp vào ngôn tình hay xuyên không cả. Ngay việc nó xuất hiện trên blog vốn dĩ viết cho các gái thích soái ca, thích tình cảm lãng mạn (và ảo tưởng) của tôi đã thấy lệch tông, tuy nhiên không viết ở đây thì biết viết ở đâu bây giờ.

Cây hợp hoan đọc đã lâu, chẳng còn nhớ gì, review sau vậy. Bài này là mảnh đất dành cho một tiểu thuyết khác của ông “Một nửa đàn ông là đàn bà”. 


Nghe cái tên vậy nhưng đàn ông và đàn bà trong này lại không được viết nhiều. Xuyên suốt tác phẩm là xoay quanh cuộc sống của chàng trai trí thức ở đội lao cải trong thời đại cách mạng văn hóa Trung Hoa. Tới nửa đầu truyện, cuộc sống này chưa dính dáng tới đàn bà. Nửa sau thì anh gặp một cô gái ở nông trường, rổ rá cạp lại mà kết hôn với nhau. 

Cả cuốn truyện là những ngẫm nghĩ của chàng trai xưng “tôi” về cuộc đời, về con người, cũng chính là của tác giả. Những tác phẩm Trung Quốc thường mang theo sự hào nhoáng, cường điệu, thùng rỗng hay đặc chưa biết nhưng kêu rất to, thì Trương Hiền Lượng lại là một ngoại lệ. Văn của ông không bóng bẩy, không gò ép lên mà có sự trầm tĩnh của một người đã trải qua nhiều chuyện đau khổ.

Cũng dễ hiểu khi ông là một phần tử tri thức, học cao hiểu rộng rồi bị xã hội đưa đẩy tống vào tù mấy chục năm, đứng dưới đáy xã hội, khi mà có bất kỳ sự thay đổi chính trị nào bên ngoài thì những người đó bị lôi ra chém đầu tiên, đến ngồi cũng quen thói khom lưng. Bất mãn không? Chắc chắn là có, và ông cũng không giấu giếm điều đó trong tác phẩm của mình. Tuy nhiên sự bất mãn đó cũng rất lý trí. Dường như ông đã vượt qua những tình cảm yêu, ghét, thù hận để nhìn rõ mọi việc xung quanh mình với con mắt của một người ngoài cuộc, một người đứng từ cao nhìn xuống những con người đang sống trong một nhà tù mà không hề hay biết. 

“Chẳng biết bắt đầu từ bao giờ, máy thu thanh được gắn liền với “đặc vụ ” và “ phản cách mạng ”. Ý thức đó thấm vào tận tế bào dây thần kinh của mỗi người, bất cứ nhà nào có máy thu thanh đều có thể gây ra cảnh giác đặc biệt của những người xung quanh. Một cái hộp đen bé tí xíu, vậy mà sâu thẳm không lường, chứa đựng trong đó cả một thế giới tội ác. Còn thế giới cách mạng quang minh chính đại thì chỉ tồn tại trong cái loa to đùng, mỗi ngày phát thanh ba buổi. Ngoài cái loa ấy ra, tất cả đều nói dối, đều là lời rủa nguyền của ma quỷ tuốt.”

Giọng văn Trương Hiền Lượng có chút hài hước, điều này cũng làm cho tác phẩm ít nặng nề kể cả những chỗ chỉ trích trần trụi như trên. 
Kundera bảo, “Cái hài hước khác với sự châm biếm đả kích ở chỗ: nó khiến cho tất cả trở thành nhập nhằng nước đôi. Cái hài có thể tạo ra tiếng cười sảng khoái nhưng cũng có thể gắn với nỗi buồn mênh mông”. Đọc “Một nửa đàn ông là đàn bà”, đôi khi chúng ta bật cười, nhưng không phải kiểu cười sảng khoái vẫn thấy được tạo ra từ phim hài, mà là kiểu cười xót xa, chưa kịp thành tiếng đã vội tắt.

Với truyện này, tiện tay dở ngay một trang ra đọc vẫn thấy hay nhưng để dịch được thì không những phải đọc hết mà còn phải đọc đi đọc lại nhiều lần, tìm hiểu về cuộc đời tác giả thì mới truyền tải tốt được. Thật khác với những truyện ngôn tình mà đến người dịch khi dịch xong chương này vẫn còn chưa biết nội dung chương sau.

Tôi đặc biệt ấn tượng với thủ pháp miêu tả của Trương Hiền Lượng, rất nghệ thuật. Hãy xem một đoạn tả về cảnh làm tình:

“Tôi vén chăn, hóa ra lúc này cô đang hoàn toàn giống hệt như tôi đã thấy trong bãi lau năm xưa.

Đây là một bãi lầy nóng bỏng, tôi lăn lộn trong đám bãi lầy ấy; đây là một ngọn núi lửa sục sôi nham thạch, vừa đẹp đẽ hoành tráng vừa ghê sợ khủng khiếp; đây là một con ốc anh vũ xinh đẹp, đột nhiên thò cái vòi thịt nần nẫn dính nhơn nhớt từ trong vách buồng ra, ra sức quấn chặt lấy tôi mà lôi tôi xuống đáy biển; đây là khối bọt biển màu sắc rực rỡ bám chặt vào tảng san hô trắng, nó liều mạng toan hút kiệt đến giọt nước cuối cùng trong cơ thể tôi, đến nỗi tôi cơ hồ ngất lịm đi như một cơn choáng; đây là ảo giác thành phố trên sa mạc; đây là ảo giác xanh trong ảo giác thành phố lâu đài; đây là vườn hoa của người khổng lồ trong đồng thoại xa xưa nhất, mà chuyện đồng thoại xa xưa nhất lại là chuyện mới mẻ nhất, xa vời hư ảo nhất. Cuộc giao đấu lớn nhất của nhân loại không phải là cuộc giao đấu giữa người với người, giữa con người với con thú, mà là cuộc giao đấu giữa đàn ông với đàn bà”. 

Nếu Murakami viết về tình dục trần trụi, không né tránh thì Trương Hiền Lượng dùng cái khác để ám chỉ, rất đẹp đẽ, vẫn rất trần trụi nhưng không hề gợi dục. Bên nào viết hay hơn tôi không so sánh, đây đều là nhà văn tôi thích. Nếu có người mang “Rừng Nauy” để tự thỏa mãn thì khó mà làm vậy với tiểu thuyết của Trương Hiền Lượng.


“Một nửa đàn ông là đàn bà”, bởi vì trước kia chàng Chương nông trường chỉ mới là 1 nửa đàn ông, không có khả năng tình dục, nhờ cô vợ mà trở nên trọn vẹn, vì đàn ông luôn có một phần yếu đuối của đàn bà, vì đàn ông là đàn bà tạo ra, hay vì đàn bà không bao giờ hiểu và chiếm hữu hoàn toàn được họ? Tôi cũng không rõ ý tác giả.
Read more →

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Review truyện Mật mã Tây Tạng – just for fun

,
Trác Mộc Cường Ba, con một gia đình hiển hách ở Tây Tạng, có quyền (nhưng không có tiền), là tấm gương nhà giàu vượt sướng điển hình, tự tay dựng nên một tập đoàn huấn luyện chó ngao Tây Tạng nổi tiếng khắp thế giới.



Anh có một chiếc hộp chỉ đựng đồ quý báu, ngoài kinh Phật cổ xưa ra thì trước giờ chưa có thứ gì có thể để vào đó. Bỗng một hôm anh xách hộp này, bỏ luôn hội thảo lớn ở Mỹ, bay về Trung Quốc rón rén đưa cho người thầy của mình xem. 

Sở thích của con nhà giàu thật khác người, trong đó không phải kim cương quý báu, không phải mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành mà là một tấm hình chó ngao quý hiếm chỉ xuất hiện trong kinh phật và các câu chuyện truyền từ đời này qua đời khác, tấm hình đó có phải Photoshop hay không, chưa ai hiểu rõ. Anh dù có máy bay riêng nhưng khả năng xác minh sự thực bằng phần mềm check ảnh anh chưa nghĩ tới, có vẻ là do quá kích động. Hóa ra tấm ảnh này do một người chụp ở đất Tạng, hiện tại đã phát điên, và em gái người đó mang tới cho Cường Ba thiếu gia để xác minh đó có phải ngao hay không.

Cường Ba và thầy mình về Tây Tạng gặp cha mình để tìm hiểu, đồng thời lên kế hoạch đi tìm ngao trong truyền thuyết – tử lân. Cô gái vừa nhắc tới ở trên, 17 tuổi, cũng theo tiếng gọi tình yêu đòi đi theo. Cường Ba thiếu gia vì không chống đỡ nổi với những giọt nước mắt của người yêu bằng tuổi con gái mình, cũng chấp nhận đưa cô đi. Nhờ vài mối quan hệ, họ đã móc nối với nhà nước, lập nên một đội hình tìm kiếm Bạc Ba La truyền thuyết, nơi giữ báu vật Phật giáo, nơi có tử kỳ lân canh giữ. Để có được đội hình này, tất cả đều phải trải qua huấn luyện nghiêm ngặt về kiến thức, khả năng tư duy, khả năng chiến đấu bằng những lần thử nghiệm suýt mất mạng. Thật bất ngờ, đoàn 8 người ban đầu không có một ai bị loại. Kể cả thầy giáo đã qua tuổi 50 lẫn cô tiểu thư 17 lá ngọc cành vàng mắc chứng sợ dây thừng, sợ ma, sợ đau, hơi tý khóc òa lên, hơi tý đòi Cường Ba ôm ấp an ủi đều vượt qua khảo hạch. Bạn nào ngứa mắt với cô này từ đầu giống mình thì nên xác định là cô ấy sống đến tận phần cuối đi. Hơn nữa vẫn sợ máu, vẫn mau nước mắt và cần được che chở như cũ.

Cường Ba và những người bạn bắt đầu tìm kiếm, từ Tây Tạng qua tận Nam Mỹ rồi lại trở về. Hóa ra nền văn minh Maya cũng bắt nguồn từ Tây Tạng mà ra. Tư tưởng này có mùi gió, tuy nhiên không cần để ý, truyện Trung Quốc thổi phồng văn hóa cội nguồn của họ kệ họ.

Truyện mang đến cho người đọc nhiều bất ngờ. Từ những loài khủng long cổ đại vẫn còn tồn tại cho đến việc người rơi từ đài cao xuống chiếc thuyền giữa biển vẫn không chết đều khiến độc giả cảm thấy … khó tin nổi. Các tập truyện link với nhau kỹ càng, đọc 1 phần giữa không hiểu được phần trước không đoán được phần sau. Càng về sau, sự bất ngờ càng lớn dần, có vẻ tác giả bơm càng lúc càng quen tay. Đến đoạn cuối lại mở ra một tầng bí ẩn mới mà có lẽ cần phải đợi bộ sau của Hà Mã mới biết thêm chi tiết. Tuy nhiên những bí ẩn về tử kỳ lân mà độc giả tò mò từ đầu vẫn được giải đáp thỏa đáng.


Với mình, truyện này hơn truyện của Dan Brown ở chỗ không có các chi tiết sếch siếc các kiểu, không có cảnh giữa truyện nam nữ chính ôm ấp nảy sinh tình cảm rồi cuối truyện xxx chấm hết. Tuy nhiên, thà là thế…
Read more →

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Ôn Thục Sơ của Chân Hoàn truyện: Yêu 1 người là mong người ấy hạnh phúc

,

Chân Hoàn truyện là một bộ phim cung đấu khá hay, diễn viên vừa xinh vừa diễn đạt, các tình tiết chặt chẽ, độ hấp dẫn thì ... tuỳ người xem.

Truyện này đúng chất cung đấu, tình tiết lãng mạn trong đó không được ấn tượng như Bộ Bộ kinh tâm nhưng vẫn có những tình yêu khiến người ta ngưỡng mộ. Tình yêu của Ôn Thục Sơ với Chân Hoàn là một trong số đó.

Chắc hẳn không nhiều người mong Ôn Thục Sơ thành đôi với Chân Hoàn. Người ta chỉ thương cảm, khâm phục, nhưng tác thành thì không. Không chỉ vì gia thế, tướng mạo đều kém vương gia và hoàng thượng, mà còn là sự lặng lẽ chịu khổ của đàn ông trước nay đều khó làm thiếu nữ rung động bằng một người dám xông pha liều mạng bất chấp tất cả để 2 người đến với nhau. Ôn Thục Sơ không dám làm thế, không phải vì sợ chết, mà vì sợ Chân Hoàn mất mạng, và vì biết Chân Hoàn không yêu mình.



Hoàng thượng yêu Chân Hoàn vì coi nàng là cái bóng của người khác. Hậu cung vô vàn mỹ nữ, thế nhưng sự chăm sóc của ông với phi tần hiếm ai không ôm một tia hi vọng người thật lòng thương mình. Hoàng thượng không cần hỏi cũng biết được cỡ chân của Chân Hoàn "đầu ấp tay gối bao lâu chẳng lẽ ta còn không rõ được cỡ chân?", nhớ đến việc nàng thích ăn gì, nàng sợ mèo, sợ sấm... Tỉ mỉ như thế, sao Chân Hoàn không rung động?

Vương gia vì nàng mà đêm đông mặc mỗi bộ quần áo mỏng manh ra đứng dưới tuyết lạnh cóng người biết bao nhiêu lần để làm nàng hạ nhiệt. Vì nàng mà sẵn sàng bất chấp cao chạy xa bay.

Thế nhưng Ôn Thục Sơ đâu thua kém tấm chân tình ấy. Thanh mai trúc mã của Chân Hoàn, luôn giữ đúng lời hứa trước kia "Luôn bảo vệ muội, yêu thương muội, coi muội làm trọng trong tất cả mọi việc", từ khi nàng vào cung luôn âm thầm giúp đỡ dù đó đều là việc khiến bản thân mất mạng.

Là người vì Chân Hoàn mà đến thăm Trang My đang bị cấm cung, đang mang bệnh dịch. Bởi như chàng nói "người nàng bảo ta chăm sóc, ta sẽ liều mạng để chăm".

Là người khi Chân Hoàn gặp khó khăn nhất luôn đến giúp đỡ dù năng lực có hạn, bị từ chối bao lần vẫn nguyện giúp nàng. Khi nàng từ chối Ôn Thục Sơ vì không muốn dính dáng đến người trong cung, nhưng sau đó lại yêu Vương gia, Thục sơ vẫn chấp nhận, chỉ cần nàng hạnh phúc là quan trọng hơn tất thảy.

Khi tưởng Vương gia chết, Ôn Thục Sơ lại 1 lần nữa thổ lộ, "điều Vương gia muốn làm, ta cũng có thể, ta sẽ coi cái thai trong bụng nàng như con ruột của mình, sẽ mang nàng cao chạy xa bay", rồi lại bị từ chối.

Khi nàng bị oan có tình ý với mình, dù đã được minh bạch nhưng Thục Sơ vẫn tự cung để tránh liên luỵ nàng sau này. Tình cảm sâu nặng như thế mấy ai làm nổi? Không mong chờ được báo đáp, chỉ cần khiến nàng sống vui vẻ, tất cả đều đáng.

Thật may là cuối cùng cũng có một người yêu Ôn Thục Sơ theo cách ấy.
Read more →

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

Tóm tắt mật mã Tây Tạng

,

Bộ truyện này tôi ngại đọc, vì quá dài, đành đi tìm tóm tắt trên mạng nhưng không tìm thấy, lại phải ngồi đọc hết 10 tập, 1.2 triệu chữ, và nay tóm tắt lại cho ai cũng lười như tôi hồi trước. 



Trước hết là tý cảm nhận của tôi về truyện này. Nó không hay như tôi tưởng tượng, có lẽ tôi đã đọc quá nhiều lời khen đâm ra tác dụng ngược. Truyện mang nét đặc trưng của những tiểu thuyết có chút giật gân bên TQ, đầu voi đuôi chuột. Lúc đầu xây dựng hình tượng từng nhân vật khá ổn, ai nấy đều có cá tính, sau đó thì cái ấn tượng ban đầu mất đi, trở nên nhạt nhẽo, những người nguy hiểm nhất đều trở nên trẻ con, thích tâng bốc, thích thể hiện, thù dai như gái, kể cả nam chính oai hùng nhất. Không biết do người dịch hay do tác giả, nhưng lời lẽ trẻ con của các nhân vật không xứng tầm với 1 tiểu thuyết phiêu lưu đồ sộ đầy kiến thức thế này. Mỗi lần thấy nam chính âu yếm nữ chính, nữ chính nước mắt lưng tròng “Oa oa” “hức hức” là tôi nổi hết da gà. 


Truyện rất nhiều tình tiết vô lý, so sánh với những tiểu thuyết trinh thám của Dan Brown thì tôi thấy kém hơn hẳn. Ngoài tuyến nhân vật không đồng nhất từ đầu tới cuối ra, thì những kiến thức đưa vào truyện quá lớn và thiếu sự tinh tế. Cảm giác như tác giả đang cố gắng thể hiện sự hiểu biết rộng rãi của mình và kéo dài số trang ra vậy. Hơn nữa kéo mọi thứ đổ dồn về văn minh Tây Tạng khiến cho các tình tiết kém logic. 

Ưu điểm: 

Nội dung hấp dẫn, càng đọc càng muốn biết kết cục. Cao nguyên Tây Tạng qua lời kể rất đẹp. 

Tóm tắt – ai đã đọc tóm tắt này tức biết kết cục hoàn toàn của truyện. 

Trác Mộc Cường Ba là một doanh nhân thành đạt, cao khỏe lực lưỡng, có niềm đam mê với ngao Tạng. Khi đang mở họp báo thì gặp 1 người đưa đến bức hình con ngao hiếm chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, đó là Đường Mẫn, anh trai cô là Đường Thọ - người chụp bức hình này, đã phát điên. Cường Ba đã bỏ họp báo giữa chừng, bắt máy bay từ Mỹ về TQ ngay lập tức, tìm giáo sư Phương Tân – chuyên gia về ngao. Sau đó 2 người bắt đầu lên đường tìm kiếm. 

Khi dừng lại ở Thanh Tạng, 1 anh bộ đội đặc chủng là Trương Lập được giao nhiệm vụ đưa 2 người đi. Qua tìm hiểu, Cường Ba biết được con ngao – Tử kỳ lân trong truyền thuyết – có thể ở chỗ Bạc Ba La thần miếu. Tương truyền cả ngàn năm về trước, vua của Tây Tạng muốn đưa Phật giáo vào, đã kết thân với mấy nước xung quanh bằng cách kết hôn với 3 vị công chúa từ những nơi có Phật học cường thịnh (con số có thể sai sót). 3 vị công chúa này đã mang theo những đồ quý hiếm nhất, những bộ kinh Phật giá trị nhất đến đất Tạng, Phật giáo từ đó thay thế Bản giáo. 

Khi Phật giáo còn hưng thịnh chưa bị phân nhánh, có 1 đội quân ánh sáng, người bộ tộc Qua Ba được huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt, có trách nhiệm bảo vệ vương triều Tây Tạng, nhưng những người này chỉ nghe theo lệnh tứ đại Vu Vương – 4 vị vương của bộ tộc Qua Ba. 

Vào năm 838, vị vua cuối cùng của dân tộc Thổ Phạn là Lãng Đạt Ma lên ngôi, tuyên bố diệt Phật triệt để. Đạo quân ánh sáng trong một đêm biến mất, mang theo những vật báu của vương quốc cũng Tạng kinh quý hiếm đến một nơi khác cất giấu. Người ta gọi đó là Bạc Ba La thần miếu, nhưng cho đến bây giờ, dù nhiều người tìm kiếm vẫn chưa tìm ra. 

Trong số những người may mắn sống sót trở về, có Ba Tang – em trai của người giúp việc gia đình Cường Ba. Khi chạy từ chỗ bí ẩn đó về, Ba Tang đã tình nguyện đến sở cảnh sát khai ăn trộm linh dương số lượng lớn để được ở tù nhằm bảo vệ mình, không ai biết lí do tại sao, bởi vì mỗi khi nhắc đến chuyện đó Ba Tang lại bị kích động. 

Để có được tài liệu đầy đủ, Trác Mộc Cường Ba cùng giáo sư Phương Tân, Trương Lập kéo theo Ba Tang cùng tham gia với đội quân tìm kiếm của nhà nước. Đường Mẫn xin được đi cùng. Trong thời gian huấn luyện, mọi người được làm quen thêm với vài người, trong đó có: 

Nhạc Dương – một lính trinh sát có khả năng tư duy logic cực tốt. 

Lữ Cánh Nam – đệ tử Mật tông, võ nghệ, tư duy, khả năng chịu đựng đều thuộc hàng số 1. Khi cả đám phải vượt qua Nam Mỹ trong vòng 10 ngày, cô chỉ mất có 7 ngày, đi 1 mình, còn những người kia đi cùng nhau và không thể về đúng hạn, thương tích đầy mình. Nói thế đủ hiểu thực lực Lữ Cánh Nam đến đâu. 

Pháp sư Á La – cũng là đệ tử phái Mật tông, vẻ ngoài ốm yếu nhưng thân thủ cực tốt, sức chịu đựng cao, trí nhớ đáng nể, đọc 1 lần có thể nhớ toàn bộ nội dung. 

Những người này đã tìm kiếm từ Châu Mỹ sang Tây Tạng, gặp vô vàn nguy hiểm. Phía đối thủ luôn bám theo mọi hành động của họ là Merkin, người của tổ chức 13 hiệp sĩ bàn tròn, Soares, thao thú sư, cũng thuộc tổ chức ấy. 

Kết thúc truyện: 

Giáo sư Phương Tân ở nhà do bị thương. Mọi người còn lại cùng vài người mới gia nhập chèo thuyền qua dòng sông ngầm dưới lòng đất, tìm ra vùng đất Shangri-la, nơi có Bạc Ba La thần miếu, cũng là nơi các loại sinh vật được tự do sinh sống với người, một hệ sinh thái khép kín, những loài vật khổng lồ từ thời tiền sử vẫn còn tồn tại. 

Ở đây có 3 tầng đài. Tầng đài thấp nhất là nơi động vật hoang dã cỡ lớn sinh sống, nơi rừng rậm đầy rẫy nguy hiểm, lương thực vô số, có 1 bộ tộc sống ở đó với một nền văn minh cao nhưng đã bị diệt vong vào mấy năm trước. Tầng đài thứ 2 an toàn hơn một chút, ở đây có người, nhiều bộ tộc sinh sống, có những bộ tộc phát triển nhưng có khu vực lại đất đai cằn cỗi, người dân khổ sở và thiếu ăn, ốm đau liên miên. Trương Lập tìm thấy người con gái mình yêu tại đây, ai cũng tưởng Trương Lập chết rồi nên bỏ lại, kì thực là chưa. 

Người tầng đài thứ 2 luôn e dè “người” tầng đài thứ nhất, hiếm có ai lên trên tầng đài thứ nhất mà nguyên vẹn trở về.Trên đó là nơi loài sói thống trị. Và con sói thống trị cả bầy lại chính là Tử kì lân mà Cường Ba tìm kiếm. Tuy nhiên, trong mắt bọn sói, con người chỉ như một động vật hạ đẳng. (Cường Ba cũng không ngoại lệ, chẳng là gì trong mắt bọn sói) 

Đội của Trường Ba đã lên được đến đây. Trên đường tìm kiếm thần miếu, Ba Tang rơi xuống vực chết, Nhạc Dương rơi xuống vực (nhưng vẫn sống vì rơi vào thuyền của một người), Pháp sư A La với Đường Mẫn đến được thần miếu đầu tiên, Lữ Cánh Nam trà trộn vào đội quân Merkin cũng tới nơi. Cuối cùng một nhân vật bí ẩn thao túng tất cả đã xuất hiện, không ngờ lại chính là Đường Thọ. Người này là hậu duệ của 1 trong tứ đại Vu Vương, bố trí mọi thứ từ đầu đến cuối để dẫn Merkin và Cường Ba tới đây. Hóa ra cánh cửa cuối cùng chôn dấu thứ quý giá nhất của Bạc Ba La thần miếu phải cần máu của 3 hậu duệ Vu Vương mới mở được, Mà Merkin và Cường Ba lại chính là hậu duệ của 2 Vu Vương khác. 

Đường Thọ cũng chính là người của tổ chức 13 hiệp sĩ bàn tròn. Tổ chức này gồm nhiều nhánh, mỗi nhánh có nhiều cấp bậc. Cấp bậc Merkin và Soares – người ngang cơ những người giỏi nhất team Cường Ba - là thấp nhất, trên đó là Đường Thọ, cũng tức là khả năng chiến đấu Đường Thọ cao hơn hẳn so với những người ở đây. 

Đường Thọ không thỏa mãn với châu báu ở Bạc Ba La, mà chỉ muốn thứ cuối cùng trong đó, cũng vì thứ này mới muốn mở cánh cửa cuối cùng. Đó là một cái hộp gieo rắc bệnh tật, anh ta muốn hủy diệt loài người. 

Đường Mẫn không phải em gái Đường Thọ, kì thực là một kỹ nữ ở Nhật, được Đường Thọ thuê để diễn kịch và làm người đưa tin. 

Lữ Cánh Nam lại chính là người bảo vệ trong bóng tối của hậu duệ Vu Vương, từ khi sinh ra đã gắn với sứ mệnh bảo vệ Cường Ba dù phải hi sinh thân mình. Cô yêu Cường Ba âm thầm từ lâu. 

Vì bảo vệ Cường Ba khỏi cú đấm của Đường Thọ, Đường Mẫn chết và Lữ Cánh Nam bị thương nặng. Trong lúc này, dung nham phun trào. Cường Ba không muốn bỏ Cánh Nam để chạy, nhưng lại bị Merkin đánh ngất rồi đưa ra ngoài. Cả tòa miếu bị chôn vùi, vài người thoát được, trong đó có Đường Thọ. 

Đường Thọ giao chiến với Trác Mộc Cường Ba và Merkin một cách ung dung. Tuy nhiên không thể ngờ tới đàn sói do Tử Kì Lân dẫn đầu đã đến giúp Cường Ba săn đuổi Đường Thọ. Đường Thọ bị sói xé xác, chiếc hộp chứa mầm bệnh vẫn ở một nơi nào đó chỉ có Đường Thọ tìm ra. Cường Ba và Merkin sống sót ra ngoài, mỗi người có kế hoạch khác nhau. Cường Ba phát hiện ra Tử kì lân có thẻ bài, tức có một ông chủ khác. Hết truyện. 

Về chi tiết các nhân vật, mình sẽ viết ở bài sau ạ.

Read more →

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

Mối tình Oanh Ca - Dung Viên trong Hoa Tư Dẫn

,
Mình đọc truyện Hoa Tư Dẫn lâu lắm rồi, đến nhân vật chính là ai, như thế nào cũng chẳng còn nhớ. Nhưng có một câu chuyện trong đó mình chưa quên được, đó là mối tình giữa Dung Viên và Oanh Ca.

Oanh Ca được Dung Tầm cứu mạng. Cô vào nhà họ Dung từ khi còn rất trẻ, đem lòng yêu ân nhân của mình, nghe lời người ấy trở thành sát thủ.
Oanh Ca từng là một cô gái ngây thơ, sợ máu, sợ giết người, giống bao cô gái khác. Nhưng vì Dung Tầm muốn cô trở thành thanh đao tốt nhất nhà họ Dung, cô đành chấp nhận, cố gắng để trở thành sát thủ giỏi nhất.

Đến khi Cẩm Tước - em của Oanh Ca xuất hiện, cô gái giống Oanh Ca mấy năm về trước, ngây thơ, cười tươi như hoa, rộng lượng và có lòng thương với tất cả mọi người. Dung Tầm yêu cô, yêu đôi tay chưa từng dính máu ấy.

Trong một buổi đi săn, Cẩm Tước đã chữa thương cho con báo mà Dung Viên yêu quý, cô được lệnh tiến cung làm phi.

Dung Tầm muốn Oanh Ca là người đi thay, với điều kiện đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của cô, sau đó cô sẽ tự do. Tuổi trẻ Oanh Ca vì Dung Tầm mà sống, trở thành người bị người ta xa lánh, sợ hãi, ghét bỏ, cô không màng tới, nhưng cuối cùng lại bị chính Dung Tầm vứt bỏ.

Đêm đầu tiên gần gũi hoàng thượng, Oanh Ca đã cố nén sự lo lắng của mình, vô tình để lộ ra lực quá mạnh. Dung Viên tìm người ngấm ngầm điều tra Oanh Ca, biết được cô từng là sát thủ. Đồng thời cũng biết được, để có đôi tay trắng ngần như trẻ mới sinh, người ta đã phải lột từng lớp da của cô cho tới khi không còn một vết sẹo. Dung Viên thương xót Oanh Ca.

Khi Oanh Ca lăn xuống núi, Dung Viên đi tìm, nóng giận bảo cô rằng từ nay đau đớn không được tự mình chịu, đau phải nói, muốn khóc cứ khóc. Lần đầu tiên trong đời để ý đến cảm xúc của Oanh Ca. Có lẽ từ thời điểm này, Oanh Ca đã vứt bỏ được Dung Tầm để rung động với một người đàn ông khác.



Dung Viên không quên mục đích của cô, biết rõ cô vào đây không tự nguyện, thế nên đã đánh cược, cho cô lựa chọn ở lại cung hay ra đi. Mình thích Dung Viên, một vị hoàng đế dù biết mình rất yêu người con gái ấy, biết là mình cho cô một cuộc sống tốt, nhưng vẫn để cô ra đi khi cô muốn.
Ván bài chưa ngã ngũ, Dung Viên đã thốt lên – ta thua rồi, bởi nhìn quanh chẳng còn thấy Oanh Ca đâu. Câu chuyện chưa kết thúc ở đó, sẽ còn quãng đời hạnh phúc của hai người, còn cảnh Dung Tầm lấy Cẩm Tước và phát hiện ra rằng chính Oanh Ca mới là người mình yêu nhất. Còn cả cảnh Dung Viên vì không muốn Oanh Ca thương tâm mà chết theo mình nên đã vờ tạo một cái cớ, đẩy Oanh Ca vào ngục, bắt giam giữ 10 năm mới được thả. Thà để Oanh Ca hận mình còn hơn khiến Oanh Ca đau khổ vì mình. Trên đời liệu có mấy ai yêu người khác đến như thế?

"
Bàn tay Dung Viên cầm quân bài bằng ngà dừng lại trên không: “Phu nhân ta đâu?”. Ông chủ Bích Phù lầu lau mồ hôi hột trên trán không biết nói sao. Lúc sau, Dung Viên bất ngờ đặt quân bài xuống bàn: “Ta thua rồi”.

….Vị quân vương trẻ tuổi trầm ngâm ngồi bên bàn tròn, quân cờ trắng trong tay đột nhiên bị bóp vụn, bụi trắng lọt qua ngón tay rơi xuống mặt bàn, một lúc lâu sau chàng đứng lên….

….Cảnh đường phố trước Bích Phù lầu vẫn sầm uất náo nhiệt, chàng đứng ngây ở bậc thềm rất lâu, dáng cô đơn, dường như trước giờ vẫn cô đơn như vậy, giữa cảnh phồn hoa trông không hề lạc lõng…

… Một cậu bé rao bán kẹo hồ lô đi qua, chàng gọi lại, bạc đã móc ra, đột nhiên sực nhớ điều gì, lại thôi: “Không mua nữa”.

Sau lưng vang lên một giọng nữ dịu dàng: “Sao lại không mua? Thiếp muốn ăn”

Dung Viên cứng người, vẫn giữ tư thế nhét tiền vào ống tay áo, mãi vẫn chưa hiểu ra.

Oanh Ca mình khoác áo gió màu tím đứng sau Dung Viên năm bước, vừa thoáng ngoái nhìn, chàng lại đắn đo không ngoái hẳn, tựa hồ như trên đường phố sầm uất đột nhiên hiện ra một khoảng trống, trong đó chỉ có hai người, khách qua đường là ngoại cảnh, thời gian ngừng lại.

Dung Viên cuối cùng ngoái đầu lại, khuôn mặt anh tú vẫn lạnh lùng, giơ tay gạt những sợi tóc mai xõa xuống mặt cô, cử chỉ vô cùng cẩn trọng, nhưng giọng nói vẫn không chút xao động: “Đi đâu vậy?”."
- Trích Hoa tư dẫn
Read more →