Hiển thị các bài đăng có nhãn Review phim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Review phim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

"Lan nhân nhứ quả" hay "Lan nhân tự quả" nghĩa là gì

,
Ai xem Như Ý truyện hẳn không thể quên được cảnh Như Ý nói với hoàng thượng lúc cuối phim: 
"Hoàng thượng, người có biết câu 'Lan Nhân Nhứ Quả' hay không? Hồi nhỏ thiếp từng đọc, chỉ cảm thấy tiếc nuối, bây giờ thì hiểu rồi. Hoa nở hoa tàn tự có thời. Chuyến đi săn này, hãy bảo trọng."

Đây cũng là cảnh mình thích nhất phim. Khi Như Ý nói câu đó, mỉm cười nhìn Hoàng thượng rời đi, bước thêm vài bước, sau đó đứng im, nhún gối chào khi bóng Càn Long khuất hẳn, khuôn mặt đầy hoài niệm, mình bỗng có cảm giác như ngực như có cái gì nện lấy, xót xa khó chịu vô cùng. 

Lúc xem cảnh này, mình đã nghĩ rằng, Như Ý lúc này không phải hận, cũng không phải buông bỏ tất cả/
Một số bên làm sub dịch cái này thành "Lan nhân tự quả", theo mình nghĩ là sai, đúng ra nó phải là "Lan nhân nhứ quả" - 蘭因絮果
蘭因 - Lan nhân - Xuất phát từ Chu Dịch: "Nhị nhân đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim, Đồng tâm chi ngôn, kỳ xú như lan". Vợ chồng đồng tâm quý hơn vàng, thơm như lan.
Thời Xuân Thu, thị thiếp của Trịnh Văn Công là Yến Cật nằm mộng thấy tiên nữ tặng cho nàng một đóa hoa lan đẹp và tĩnh mịch, không lâu sau đó nàng liền cùng với Trịnh Văn Công kết thành vợ chồng. Do đó Lan nhân biểu thị sự khởi đầu đẹp đẽ như hoa lan, cũng có nghĩa là vợ chồng đồng lòng, sự kết duyên tốt đẹp.
Nhứ quả là quả gì nghe lạ lùng vậy? Nhứ thực ra là chỉ sợi bông gòn. Người ta dùng Nhứ quả để nói về những loại quả giống quả bông, nhẹ, và bay tan tác. 
"Lan nhân nhứ quả" - Khi mới bắt đầu thì đẹp đẽ như hoa lan, đến cuối cùng lại tan vỡ mỗi nơi mỗi mảnh.


Read more →

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Review phim The Pianist - Nghệ sĩ dương cầm

,

Bộ phim The Pianist dựa trên cuốn hồi ký cùng tên, kể về một người nghệ sĩ dương cầm Do Thái ở Ba Lan trong thế chiến 2. Người này, trong lúc đang kiếm đồ ăn thì gặp một sĩ quan Đức, đã đàn một bản nhạc theo yêu cầu, nhờ đó không những không bị giết mà còn được giúp đỡ để rồi sống sót.

Màu phim cũ kỹ, có gì đó rất thơ giữa cái hỗn loạn trong thời đại chém giết, coi mạng người như cỏ rác của phát xít Đức. Có thể là khuôn mặt thơ mộng của các cô gái trong phim, gái Ba Lan vừa thanh nhã vừa quý phái, lại đầy chất nghệ sĩ. Có thể là ở niềm say mê âm nhạc của nhân vật chính. Có thể ở cái cách người ta nói chuyện, giúp đỡ lẫn nhau của một cộng đồng mà học thức, nghệ thuật lẫn danh dự đều được coi trọng. 



Bỏ qua chuyện cuốn hồi ký có thật kia đi, thì liệu bộ phim này có hợp khi chuyện xẩy ra ở một đất nước nào khác, chứ không phải Ba Lan? Tôi nghĩ là không. Ba Lan là một đất nước nhỏ bé nhưng lại là cái nôi của nghệ thuật, văn hóa châu Âu, đặc biệt nhạc cổ điển. Bởi thế mới có cốt truyện vì anh chơi đàn tốt nên anh mới lần này lần khác được giúp đỡ rồi sống sót, mới có những cảnh nhân vật chính ngồi chơi đàn ở đài phát thanh khi bom đạn cận kề, mặc người ta bảo anh ngừng chơi. Khi anh lẩn trốn, không thể chơi đàn để tránh bị lộ, anh ngồi trước cây đàn, lướt những phím ảo, tưởng tượng ra mình dạo nhạc, chống chọi cơn đói. 

Khi chiến tranh đã ngừng, hãy xem cách mà một anh nghệ sĩ chửi lính Đức:

“You took everything I had. Me, a musician. You took my violin, you took my soul.”

Chỉ được chửi vài ba câu, mà anh chẳng nói gì về những người thân đã mất, về việc bản thân bị hành hạ sống dở chết dở. Thế mới thấy tính nghệ sĩ ăn sâu vào máu như thế nào.

Phim không được dựng giống hệt trong hồi ký, nhưng đừng ép buộc nó phải giống để rồi thấy thất vọng, bởi tách riêng ra thì cả hồi ký cả phim đều rất cảm động.

Ở hồi ký, người Đức kia chán nản trước cảnh giết người, cảm thấy đi lính là một sai lầm, đã tìm cách này cách khác giúp đỡ những người Do Thái. Vì thế, khi gặp người nghệ sĩ kia, dù có đàn hay không thì chắc chắn ảnh vẫn sẽ cứu.

Ở bộ phim, sĩ quan Đức được dựng lên khá “cool”, từ ăn mặc, đến nói năng, cách đứng cách ngồi đều thể hiện một con người lịch lãm, không thừa lời, cũng không phải mềm yếu, ngay cả khi giúp đỡ người khác cũng vô cùng lạnh lùng. Anh chán với chém giết hay chưa, chẳng ai biết, nhưng vì thế nên ta cũng chẳng biết được anh tha cho người Do Thái kia vì sự nhân đạo có sẵn hay bởi bản nhạc quá hay đầy xúc cảm. (Anh chỉ xuất hiện mấy giây nhưng tôi cá là kha khá cô gái chốt ngay ảnh là người tuyệt vời nhất phim =)) )

Khi gặp nghệ sĩ dương cầm – lúc đó còn là một người rách rưới, đầu bù như tổ quạ, xác xơ theo kiểu mấy tháng trời trốn chui trốn lủi không đồ ăn không nước uống – anh Đức đã hỏi: “Anh làm việc ở đây?”, khi biết đó là một nghệ sĩ dương cầm, anh có vẻ chưa tin lắm, kêu đàn một bản. Đến khi đàn xong, anh mới hỏi “Anh là người Do Thái?”. Tôi không sành về âm nhạc cho lắm, không rõ được bản nhạc nói gì (bản nhạc này không phải là bản gốc theo đúng trong hồi ký), nhưng tôi nghĩ, đúng lý ra, đó sẽ là một bản nhạc gợi cảm xúc, lúc đầu hơi dè dặt, sau đó gay gắt, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, rồi lại đắm chìm trong bản nhạc, kết thúc sẽ là thanh thản bởi vì đã nói được những gì cần nói, và bởi vì đinh ninh mình sẽ chết sau khi đàn xong. Có như thế mới hiểu tại sao anh Đức lại hỏi “Anh là người Do Thái” sau khi nghe xong, mà trước đó chưa hề chắc chắn. 

Lúc anh đàn, cảnh phim có quay đến hai người lính Đức ở ngoài chờ anh sĩ quan kia, trong không khí rét buốt, người đút túi đứng, người ngồi thu lu bên xe, lúc ấy cảm thấy bọn Đức cũng chỉ là người bình thường, không phải những quái vật thích máu me chết chóc. Với tôi đây có lẽ là những giây yên bình nhất phim.



Read more →

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Review phim Anh hùng (Hero) 2002 đạo diễn Trương Nghệ Mưu

,
Mình xem phim này rất tình cờ, lang thang trên Pub tìm phim điện ảnh Trung Quốc thì thấy được phim của đạo diễn Trương Nghệ Mưu – đạo diễn của nhiều bộ phim mình cực kỳ thích. Quả không phí công xem tẹo nào.

Phim quy tụ dàn diễn viên hoành tá tràng: Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc, Chung Tử Đơn, Lý Liên Kiệt, Củng Lợi, Trần Đạo Minh. Nội cái dàn này đã đủ hút rồi nói chi nội dung, nhỉ :D

Mở phim lên mới nghe được vài câu đã thấy giống phim hài, dù câu rất bình thường. Có lẽ ngoài những lời thoại xen vào hơi hơi hài kiểu như cả đám đồng thanh “giết hay không giết, bệ hạ, giết hay không giết. Xin giết!”, những bước chân lập cập chạy trông đến buồn cười, thì mình đã có sẵn cái ý niệm hài hước của phim chính từ cái nick trên diễn đàn đã upload phim lên: Sứt yêu. Tên anh Sứt thì mình vẫn còn nhớ, nhớ cả vẻ ngô ngố gây cười của ảnh, một thời từng chạm mặt nhau hằng ngày, thế mà ngẫm mãi mới nhớ nổi đường nét khuôn mặt ảnh.

Nhưng tuyệt nhiên đây không phải là phim hài. Phim kể về một người đi hành thích vua Tần – kiếm khách Vô Danh – cuối phim đã bị giết như một thích khách nhưng được mai táng như một anh hùng. Anh hùng vì anh đã 10 năm luyện kiếm để báo thù, thế nhưng lại vì đại cục mà bỏ đi hận thù riêng, anh đặt thiên hạ lên trên bản thân mình. Nhưng nếu như thế, những người còn lại há lại chẳng là anh hùng hay sao? Hoàng thượng vì đại cục, chấp nhận bị mọi người coi mình như một vị vua tàn ác, chấp nhận giết thích khách dù không muốn, những người thích khách còn lại vì việc chính mà sẵn sàng hi sinh bản thân… Phim đúng theo chủ nghĩa anh hùng hơi ảo của Trung Quốc, suốt cả tiếng rưỡi đồng hồ chẳng có lấy nhân vật nào chơi xấu cả. Mấy người luyện chữ đến chết vẫn cứ ngồi luyện vì “có thể diệt Triệu nhưng không diệt được chữ nước Triệu.” 




Cảnh quay của phim rất đẹp, chụp đại một cảnh cũng ra được một tấm có thể để làm hình nền máy tính. Lương Triều Vỹ vẫn chung tình như mọi khi với ánh mắt say đắm làm người khác tan chảy, Trương Mạn Ngọc và Củng Lợi vẫn xinh ơi là xinh. Tất cả những nhân vật có lời thoại trong phim đều là những diễn viên kỳ cựu, nguyên một người trong dàn này thôi đã có thể khiến mình xem bất chấp nội dung rồi nói chi cả một dàn như thế.


Tóm lại là diễn viên rất tuyệt, cảnh quay đẹp và nội dung ý nghĩa. Rất đáng xem.
Read more →

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Review phim 12 Angry Men (1957) 12 người đàn ông giận dữ

,
Phim này là một trong những bộ phim được IMDb đánh giá cao nhất với điểm số 8.9/10. Từ đầu tới cuối chỉ có một phân cảnh đó là cuộc họp trong phòng kín của bồi thẩm đoàn, quyết định một chàng trai trẻ có thực sự có tội giết cha mình hay không.

Bồi thẩm đoàn gồm 12 người, chỉ khi cả 12 người này đồng thuận có tội hay vô tội thì mới gọi là “giải quyết xong” vụ việc. 

Ngay cả tình tiết cụ thể như thế nào bộ phim cũng không giới thiệu qua trước, chỉ trong cuộc họp, khi từng người có ý kiến của mình, từng tình tiết một mới được đưa ra trao đổi.

Một chàng trai trẻ bị kết tội giết cha mình bằng dao, có tới 2 nhân chứng rõ ràng, nhiều tình tiết khớp nhau tới nỗi vừa vào phòng, 11 người đã kết luận chàng trai này có tội, duy chỉ có một người còn thấy “lờ mờ” có gì đó không đúng nên không đạt được sự đồng thuận, và cuộc trao đổi bắt đầu.



Trong bồi thẩm đoàn có những con người với tính cách, công việc khác nhau, có người vội vàng giải tán cho xong để còn kịp đi xem trận bóng bầu dục, có người còn vội về để làm việc, có người thất nghiệp… Bầu không khí từ ban đầu đã định sẵn là khó mà hòa thuận được dễ dàng, bằng thời tiết nóng nực, trong một căn phòng nhỏ, đến cây quạt cũng hư nốt, ai cũng bực mình.

Điều khiến tôi thấy hay ở bộ phim, trước hết là diễn viên thể hiện rất tốt tính cách từng nhân vật của mình. Ông già điềm tĩnh và tinh ý sẽ để ý được nhân chứng lê chân chậm chạp lên bục, hay vết sẹo nơi sống mũi chứng tỏ nhân chứng có mang kính. Anh chàng thận trọng, logic, kiềm chế tốt sẽ không bị hùa theo bởi người khác, giữ quan điểm của mình bởi quan điểm đó chưa có ai bác bỏ một cách hợp lý, nhưng khi đã bị phản biện lại 1 cách logic, anh chàng đổi ý ngay… Từng nhân vật thể hiện cảm xúc như thế nào khi bị chỉ trích, chất vấn, khi thời tiết khó chịu… đều khớp với cách anh ta phản biện. Từ đó có thể giúp ta hiểu thêm về tâm lý.

Cái hay tiếp theo là cách mà mọi người bàn luận vấn đề. Trong đám người này có người bàn luận rành mạch, bình tĩnh, có người bốc đồng, bảo thủ, có người dễ bị lay động. Xem kỹ từng lời thoại trong bộ phim này là cách để học thêm về các quy tắc thảo luận và những lỗi ngụy biện để biết được cách mà một vấn đề có thể bàn tới cách giải quyết hay đi sâu vào bế tắc.

Thứ ba là tính nhân văn trong bộ phim này. Thật dễ dàng để đưa ra phiếu có tội và kết thúc cuộc họp sau năm phút, ai về nhà làm việc người nấy thay vì đứng chịu trận trong phòng kín nóng nực, kết quả sẽ chẳng ảnh hưởng tới ai trong bồi thẩm đoàn. Nhưng người đàn ông bỏ phiếu vô tội đầu tiên đã đứng sang một bên khác, không phải vì thấy anh chàng kia vô tội, mà là thấy chứng cứ chưa đủ để kết tội. Không phải ai trong bồi thẩm đoàn này cũng hiểu được điều đó dù đó là luật. Khi chưa chắc chắn về việc anh chàng này giết cha, thì không thể đưa anh ta đi tử hình. Có thể kết luận vô tội đối với anh ta chưa chắc đã đúng, nhưng ít nhất là anh ta không phải chết vì một tội mà còn nhiều điều nghi vấn. Từ điểm này, người đàn ông đó đã dần thuyết phục được những người khác, để người khác dần giải quyết từng điểm nghi vấn một rồi cuối cùng đi đến đồng thuận vô tội.

Bộ phim kết thúc ở đó, không có thêm đoạn nào kiểu như tòa tuyên bố anh này vô tội, hay bên điều tra đã tìm ra một người khác, hay có một tia sáng nào đó dẫn lối cho khán giả biết rằng anh này bị kết tội oan như nào, cuối cùng là ai giết cha ảnh. Nhưng tôi thấy đến đó là trọn vẹn, những thứ cần nói đã nói, việc 12 người kia cần làm đã làm xong, không cần thiết phải để râu ria vào làm gì.

Còn nhiều chi tiết hay ho lắm mà kể mãi không hết, các bạn cứ xem đi ^^



Read more →

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Yumeji's Theme Nhạc phim In the mood for love

,

Âm nhạc là một trong những yếu tố làm nên một “In the mood for love” tuyệt vời. Có một bản tôi vẫn thường nghe mỗi lúc cô đơn, đó là Yumeji's Theme do Umegayashi Shigeru sáng tác – bản nhạc nền của bộ phim. 

Vương Gia Vệ rất chú trọng âm nhạc trong các tác phẩm của mình. Ông tìm nhạc trước, cho diễn viên nghe để cảm nhận từng khung hình, sau đó mới diễn, thế nên nhạc phim phù hợp kỳ lạ với từng cảnh.

Yumeji's Theme vang lên theo từng bước chân của của nữ diễn viên Trương Mạn Ngọc, chậm chạp, buồn bã, vấn vít với bộ sườn xám bước lên từng bậc cầu thang, đẹp ma mị.

Nhạc lãng đãng theo làn khói thuốc của nam diễn viên Lương Triều Vỹ, hư ảo như có như không.

Mời các bạn nghe: Nhạc phim In the mood for love
Read more →

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Phim The vow - Yêu lại từ đầu - tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn

,

Đây là một trong những bộ phim tình cảm yêu thích nhất của tôi, không chỉ vì nữ chính Rachel McAdams mà tôi vẫn thường bị thu hút, mà còn vì sự tinh tế, hài hước trong từng phân cảnh, từng câu nói của nhân vật. 

Phim kể về cặp vợ chồng Paige (Rachel McAdams) và Leo (Channing Tatum), 2 người đang sống vui vẻ, tình cảm thắm thiết thì đột nhiên gặp tai nạn ô tô, và Paige bị mất trí có chọn lựa. Cô không còn nhớ gì từ thời điểm bỏ ra khỏi nhà bố mẹ và gặp Leo 5 năm về trước. Cô trở về con người trước kia, một tiểu thư nhà giàu sôi nổi, khác với Paige mà Leo biết, đồng thời tình cảm cũng là tình cảm của cô gái thuở trước, yêu anh chàng Jeremy, vị hôn phu mà vì một lý do gì đó, cô đã từ bỏ từ thời điểm bỏ đi khỏi gia đình.


Nếu người bạn đời của bạn tự dưng mất hết kí ức về bạn, nguy hiểm hơn là anh/cô ta có tình cảm với một người khác và được đáp lại, hơn nữa 2 người đó được gia đình ủng hộ, còn bạn, đứng bên cạnh người ấy chẳng khác gì một đôi đũa lệch, bạn sẽ làm thế nào?

Leo yêu Paige tha thiết, cuộc sống rối lên bởi người vợ chẳng còn nhớ gì về mình. Anh đã thử mọi cách, thử hẹn hò cô ấy lần nữa. Thế nhưng trước mặt anh vẫn cứ là cô gái kiêu kì ăn những món vợ anh không bao giờ động đến, hành xử theo cách vợ anh từng ghét.

Tôi thích những cảnh nho nhỏ trong phim, từ thời điểm anh chàng gặp cô gái, làm quen 1 cách thông minh và hài hước, đến đám cưới lạ lùng với lời nguyện cầu được viết ngay trên thực đơn, diễn ra trong một bảo tàng mà không được cho phép, rồi đến cuộc sống vợ chồng tình cảm. Tất cả đều lãng mạn, đẹp đẽ.

Các chàng trai muốn tán gái cứ học anh chàng Leo này, ai mà không đổ trước một người như vậy được cơ chứ. Hãy xem lúc anh ấy thấy cô gái xinh xắn chuẩn bị rời đi:

Leo: Ừm, cô gái này, cô có biết không, tôi không muốn làm cô sợ đâu, nhưng chúng ta có cùng RPP zones đấy.
Paige: RPP zones là gì cơ
Leo: RPP zones…Residential Permit Parking zones, cùng 1 bãi đỗ xe đấy. Tôi nghĩ chúng ta nên có trách nhiệm với nó chứ, ra ngoài uống gì đó cùng nhau chẳng hạn, để thể hiện sự tôn trọng với RPP zones thôi.

Con gái luôn thấy thông cảm với những anh chàng thành thật, và hài hước thông minh nữa thì tuyệt vời. 


Rồi đoạn anh ấy tặng quà. Để một hộp quà nơi cô ấy làm việc, đứng giữa mưa chờ cô ấy mở hộp (khổ nhục kế đây mà). Những thứ trong hộp kèm theo những lời nhắn cute hết mức, đến tặng quà cũng chân thành.

Rồi cách anh ấy làm giảm stress cho vợ mình, an ủi vợ khi mình chẳng biết gì sất về những cái thứ nghệ thuật vợ đang theo đuổi:

Leo: Xem nào, anh nghĩ nó không quá tệ đâu. (tay chỉ vào mớ hỗn độn trên bàn). Ở đây anh có thể thấy được hình hài của ... bla bla...
Paige: (nhìn một cách thông cảm và trìu mến) Rõ ràng là anh yêu em quá rồi
Leo: Thì đúng thế mà
Paige: Bởi kia mới là tác phẩm của em, còn đây, (cái thứ anh đang bla về nó) là đống rác em bỏ đi đấy,
Chi tiết làm nên tổng thể. Ở phim này, tùy tiện cắt ra một đoạn nào đó, bạn sẽ có một cảnh phim lãng mạn khác.

Lời thề khi đám cưới:
P: I vow to help you love life, to always hold you with tenderness and to have the patience that love demands, to speak when words are needed and to share the silence when they are not, to agree to disagree on red velvet cake, and to live within the warmth of your heart and always call it home. 
Leo: I vow to fiercely love you in all your forms, now and forever. I promise to never forget that this is a once in a lifetime love. And to always know in the deepest part of my soul that no matter what challenges might carry us apart, we will always find our way back to each other.
Read more →