Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Tam tự kinh bài 1: Nhân chi sơ

,

Tam tự kinh là một cuốn sách vỡ lòng của học sinh Trung Quốc thời xưa. Mỗi câu có 3 chữ, dễ nhớ dễ đọc. Không những để học chữ, tam tự kinh còn dạy trẻ em cách đối nhân xử thế. 

Đọc thuộc Tam tự kinh bạn sẽ có vốn từ vựng khoảng hơn 500 chữ.

Nội dung sách chia làm 44 đoạn, phân thành sáu phần và lấy các chữ của câu đầu để đặt tựa.
Mình sẽ chia nhỏ ra thành từng đoạn kèm theo dịch nghĩa, có chiết tự để dễ nhớ hơn. Tuy nhiên chiết tự ở dạng phồn thể, có vài từ giản thể không y hệt vậy.

Xem video TAM TỰ KINH

Phồn thể:

人之初,性本善;
rén zhī chū, xìng běn shàn
Nhân chi sơ; Tính bản thiện.

性相近,習相遠。
xìng xiāng jìn, xí xiāng yuǎn
Tính tương cận; Tập tương viễn.

苟不教,性乃遷;
gǒu bù jiāo, xìng nǎi qiān
Cẩu bất giáo; Tính nãi thiên.

教之道,貴以專
jiào zhī dào, guì yǐ zhuān
Giáo chi đạo; Quí dĩ chuyên

Giản thể: (Phiên âm như trên)

人之初,性本善

性相近,习相远

苟不教,性乃迁

教之道,贵以专

Từ vựng:

Nhân (人) : Người
Sơ (初): Ban đầu, khởi đầu
Chi (之):tương đương từ 的, nghĩa sở hữu. Cổ văn dùng từ này, còn bạch thoại dùng từ 的
Tính (性):tính cách
Bản (本):bản, vốn dĩ
Thiện (善):tốt, lành
Tương (相):nhau, so với
Cận (近):gần
Tập (習):học, tiếp xúc với môi trường
Viễn ( 遠):xa, khác
Cẩu (苟):nếu
Giáo (教):dạy, hướng dẫn
Nãi (乃):có thể
Thiên (遷):thay đổi
Đạo (道):con đường, phương pháp, hướng đi. Gồm bộ 辶Sước (đi tới) và 首 Thủ (cái đầu); chữ hội ý: dùng cái đầu có suy nghĩ, dẫn dắt đi tới nơi đã định.
Quí (貴):quan trọng nhất. gồm chữ Trung (中) tiếp đến chữ Nhất ( 一) cuối cùng chữ Bối (贝).
- Trong lòng luôn coi sự trung thành như là một bảo bối đó là điều đáng quý nhất.
Chuyên (專):tập trung, chuyên cần


Con người lúc bắt đầu, tính vốn thiện lương

Tính vốn gần giống nhau, qua sự học mà khác nhau

Nếu không dạy, tính ấy sẽ đổi

Cách giáo dục là quý ở sự chuyên cần

Read more →

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Thiên tử mưu chương 1 [1.2]

,
Dịch: Rei

Tiệm quan tài từ trước tới nay không khi nào khách dập dìu qua lại, cũng không bao giờ vắng tanh vắng ngắt. Cửa tiệm nhà Tô Ly Ly nằm ở khúc cuối phường Như Ý, nhờ tay nghề tinh xảo, cũng có chút tiếng tăm trong kinh thành. 

Bách, nhãn, tùng, lim, muốn gì có nấy. Kích thước to nhỏ đều đủ cả. Hoa văn chạm trổ tinh tế, màu sắc sống động như thật. Các ván gỗ ghép với nhau kín kẽ, không một khe hở, dùng chu sa quét nền, rồi lại phủ sơn bên ngoài. Quét mấy lớp sơn, quan tài sáng bóng như gương. Gõ một tiếng, âm thanh vang lên trong như ngọc.

Tô Ly Ly theo đơn đặt hàng mà sắp xếp công việc. Mỗi buổi sáng, mấy người thợ mộc đến chọn những tấm ván phù hợp, Trương sư phụ chịu trách nhiệm khắc ván, Tô Ly Ly vẽ kiểu, Trình thúc đưa hàng. Cuộc sống không nhanh không chậm, không dư không thiếu.

Mộc Đầu không muốn nói, Tô Ly Ly cũng không hỏi, với người khác chỉ nói hắn ta họ Mộc, người Ung Châu, thân thích chết trong chiến loạn, lưu lạc một mình đến đây, ở lại trong cửa tiệm giúp Trình thúc.

Cái góc nhỏ này còn yên tĩnh, thế nhưng thiên hạ bên ngoài đã loạn cả. Khắp nơi đều khởi binh, không sợ mang danh nghịch tặc, lại trở thành cái gai trong mắt người ta, kinh thành cũng bị thổ phỉ cướp phá. Bên ngoài rối loạn cả, người dân chạy loạn khắp nơi. Quan phủ mặc kệ, dân chúng cũng nhìn quen không thắc mắc. Mộc Đầu nhờ đó cũng được Tô Ly Ly che giấu trót lọt.

Trình thúc bớt chút thời gian làm 2 cái nạng gỗ. Hơn một tháng qua đi, thương tích Mộc Đầu đã đỡ, hắn thấy vậy cũng trầm mặc không nói, thi thoảng ôm cái nạng gỗ, tập đi bằng một chân trong sân. Tiệm quan tài Tô Ký, trước là Như Ý phường, sau là đường Bạch Phúc. Tô Ly Ly bình thường ở trong sảnh chính, thi thoảng mới ra hậu viện coi sóc công việc. Hậu viện diện tích 9 trượng là nơi làm quan tài. Từ trái qua phải đều là thành phẩm và gỗ nguyên liệu rải rác khắp nơi.

Nhà sau phân thành hai chái, đông tây mỗi bên hai gian. Tô Ly Ly ở gian phòng đầu tiên bên chái Tây, sát vách là một thư phòng lớn, 4 mặt đều là kệ sách, bụi bặm chỗ dày chỗ mỏng. Mộc Đầu tiện tay rút ra mấy quyển, thiên văn, hồi ký, kinh sử tự tập (*). Gian thứ hai bên chái Đông là phòng của Trình thúc, còn gian thứ nhất nay là chỗ Mộc Đầu ở.

(*):cách phân loại sách vở thời xưa: Kinh điển, Lịch sử, Chư tử, Văn tập)

Từ cửa sổ nhìn ra có thể thấy một mảnh vườn rau nằm trong sân, vòng theo cánh cửa phía Đông có thể ra tới đó. Trong sân có một giếng nước trong veo không gợn sóng. Cạnh đó là một giàn hồ lô mát mẻ đang sắp kết quả. Sát bức tường trắng ngói xanh là một cây hoàng giác già nua cao lớn, sáng sớm đi vào trong sân có thể ngửi thấy mùi thơm 4 phía, cỏ mọc lan trên tường trông rất thú vị.

Đầu Gỗ đi lại không tiện, càng không thể giúp đỡ việc gì, chỉ ngày ngày ngồi trong sân phơi nắng đọc sách. Sau buổi trưa hôm ấy, cả sân đều vắng vẻ, Tô Ly Ly xem lại tiến độ theo đơn đặt hàng một lần nữa, tới nửa chiều mang mấy bộ y phục ra hậu viện giặt.

Nàng vén nửa ống tay áo, làn da trắng ngần phản chiếu trong nước lấp lánh chói mắt, chà xát y phục lên tấm ván giặt đồ, ngước mắt lên thấy Mộc Đầu đang ngồi dưới giàn hồ lô, nhìn mình chăm chú không chớp mắt. Tô Ly Ly mỉm cười hỏi “Mộc Đầu, ngươi có biết mặt quan tài là gì không?”

Mộc Đầu cảm thấy có điều không ổn, lí nhí trả lời, thanh âm ảm đạm. Tô Ly Ly tiếp lời: “Nếu ngươi là một khúc gỗ, ta sẽ đẽo ngươi ra làm nắp quan tài cho hợp với khuôn mặt lúc nào cũng cau có này của ngươi. Nhưng ngươi lại là người, vậy thì lúc nên cười thì cười, nên khóc thì khóc, nên nhàn nhã thong dong thì điềm đạm thoải mái. Cửa tiệm ta chỉ bán quan tài, người khác thấy mặt ngươi lại tưởng ta biếu thêm một con hiền cháu thảo đứng khóc than.”

Nàng trách móc một phen, Mộc Đầu chẳng những không có biểu tình sinh động lên chút nào, ngược lại lại càng giống quan tài thêm mấy phần. Tô Ly Ly ánh mắt lưu chuyển, không nhịn nổi cười, tay cầm y phục cũng run rẩy, mãi mới treo được lên sào trúc. Đang đổ nước để cầm chậu đi vào trong, cửa sau có 3 tiếng gõ, có người đang gọi tên nàng. 

Tô Ly Ly buông chậu ra mở cửa, thấy một cậu thiếu niên mặt chữ điền tóc ngắn đang khiêng đòn gánh đứng bên ngoài cửa, chính là Mạc Đại vẫn hay lượn lờ ở đường Bách Phúc. Mười bảy mười tám tuổi, mồ côi cha, cả ngày lượn lờ phố phường làm mấy việc chẳng có gì quang minh chính đại. Tô Ly Ly cảm thấy Mạc Đại có nghĩa khí, nên bất kể hắn làm nghề gì vẫn kết giao với hắn.

Mạc Đại quẳng đòn gánh đi vào, Tô Ly Ly ngạc nhiên hỏi: “Ngươi không đứng ở sảnh đường gọi ta, lại chạy tới cái cổng sau này. May mà ta ở đây, nếu không có gọi rách cả họng ta cũng có nghe đâu.”Mạc Đại cười, nhe ra hàm răng trắng đều tăm tắp: “Cái cổng lớn tiệm nhà ngươi là để người mua quan tài đi vào thôi, không có việc gì lại đi rước xui xẻo à.”
Tô Ly Ly đuổi khách: “Đúng đúng, chỗ này của ta xui xẻo lắm, ngươi mau mau đi tìm chỗ nào cát tinh cao chiếu mà tới.”



Mạc Đại liếc mắt thấy Mộc Đầu đang ngồi dưới giàn hồ lô, tuy chỉ mặc một bộ áo vải đã bạc màu, một chân còn đang chống nạng, biểu hiện kín bưng không nói một lời nào nhưng vẫn làm cho người khác cảm thấy tự ti. 

Thế giới này phân cao thấp, có sang quý có nghèo hèn, không liên quan tới tính tình hay nỗ lực. Khi thấy người vượt trội hơn mình, thường đem lòng đố kị, khi thấy người ta lâm vào cảnh khốn cùng, lại mừng vui cười thầm.

Dù có muốn hay không, chúng ta cũng không thể nào bù đắp sự khác biệt này được, đó gọi là giai cấp.

Cũng bởi vậy nên Mạc Đại càng nhìn Mộc Đầu càng thấy không thuận mắt, quay sang Tô Ly Ly hỏi: “Nghe nói lần trước ngươi cứu được một tên ăn mày, chính là tên tiểu tử này đấy hả?”Mộc Đầu nghiêng người tựa vào ghế chẳng hề tức giận, chỉ thâm trầm không nói năng gì. Tô Ly Ly thở dài nói: “người nhà hắn, lưu lạc đâu cả, đáng thương lắm. Nay ta nhận hắn làm đệ đệ, ngươi đừng có mà cứ kêu ăn mày này ăn mày kia như thế.”
Mạc Đại nhăn nhó nói: “Vốn dĩ là ăn mày, dám làm mà lại không cho người khác gọi vậy sao?”
Tô Ly Ly ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, nhíu mày rồi quay sang nhìn Mộc Đầu nói: “Đây là Mạc Đại ở tiệm may Mạc gia đường đối diện. Thật ra Mạc Đại chỉ là một biệt danh…”, nàng quay đầu liếc nhìn Mạc Đại, thong thả chậm rãi nói, “Tên thật của hắn là Mạc Tầm Hoa.”
Mộc Đầu vốn dĩ không nói lấy một câu, nghe được ngầm ý trong này, không nặng không nhẹ buông một câu: “Tên vừa phong nhã lại vừa biết chiều lòng người.”
Mạc Đại bỗng chốc đỏ mặt, á khẩu: “Ly Ly, ngươi….”
Tô Ly Ly mỉm cười nhã nhặn: “ngươi ngươi cái gì, trước giờ ta vẫn chưa biết ngươi nói lắp đấy.” Nàng quay sang Mộc Đầu thong thả nói: “Phụ thân của Mạc Đại ca ca đây lúc còn trẻ đi tới kỹ viện, đánh nhau người ta mât mạng. Mẹ hắn mở tiệm may, một mình nuôi hai đứa nhỏ, đặt tên hắn là Mạc Tầm Hoa, hắn ta còn có một huynh đệ tên là Mạc Vấn Liễu.”
Chữ cuối cùng thanh thoát rơi xuống, Mộc Đầu vẫn không ngẩng lên, mắt vẫn không chớp đáp lời: “đúng là chữ nào cũng đầy huyết lệ.”
Tô Ly Ly cười ha hả, chỉ cảm thấy Mộc Đầu ngoa ngoắt cũng thật đáng yêu, độ cay độc cũng không thua nàng một chút nào.
Phụ thân đến kỹ viện bị đánh chết có thể nói là vô dụng, con cái lại còn phải lấy luôn cái tên đầy ẩn ý này. Bình sinh Mạc Đại ghét nhất bị người ta gọi thẳng tên Mạc Tầm Hoa, thế mà hôm nay trước mặt Mộc Đầu đi trả đũa hắn thế này, khí thế của hắn bị hạ đi không ít, sầm mặt hỏi: “Hắn cho ngươi tiền hay sao mà đi nói giúp hắn?”
Tô Ly Ly lau xong tay hỏi: “Ta nói rồi, hắn là đệ đệ ta. Ngươi tìm ta có việc gì không?”
Mạc Đại đáp: “Ta nghe người ta bảo Định Lăng thái miếu có ma quỷ lộng hành ghê lắm, tối nay tính đến đó bắt ma. Nếu mà không băt được thì cũng được mở mang tầm mắt, ngươi muốn đi cùng ta xem thử không?”
Tô Ly Ly cười phì: “Nói ngươi đi đào mộ ta còn tin, bắt quỷ? Có quỷ mới tin ngươi.”
“Không phải ngươi nhát gan không dám đi đấy chứ?”
Tô Ly Ly cười cười lắc đầu, “Đừng có khiêu khích ta, nửa đêm không ngủ, thơ thẩn chỗ mồ mả làm gì. Ngươi muốn đi nhưng ta không muốn. Nể tình bằng hữu, ta hào phóng tặng ngươi một bộ áo quan gỗ sam thập tam viên.(*)
(*) Quan tài do 13 miếng gỗ sam ghép lại, rát có giá trị.
Mạc Đại hừ một tiếng, nhổ một bãi nước bọt, “Ngươi thật chẳng có chút nghĩa khí gì, lại còn trù ẻo ta.” Thấy Mộc Đầu nhíu mày nhìn bãi nước bọt mình vừa nhổ xuống, Mạc Đại cười lớn: “Ta cứ ngươi phải chăm sóc đệ đệ thọt chân này đến phát chán rồi, mới tính nhân ngày đẹp trời rủ ngươi ra ngoài đi dạo. Ngươi không chịu thì thôi bỏ đi.”
Nói xong định co giò chạy, Tô Ly Ly gọi với theo: “Đợi đã.” Tròng mắt đen trắng phân minh, long lanh như nước, nhíu mày nhìn một lượt, bảo: “Ta chỉ đi canh cho ngươi lần này thôi đấy, nói đi, tối nay lúc nào thì đi?”
“Giờ Dậu ba khắc, ta chờ ngươi ngoài cửa phụ.” Mạc Đại chỉ chỉ vào cánh cửa hắn vừa vào rồi lập tức rời đi.
Tô Ly Ly nhận lời xong, quay lại thấy Mộc Đầu đang lặng lẽ nhìn theo Mạc Đại đang đi xa dần. Tô Ly Ly nhảy tới bên cạnh cái ghế hắn đang tựa, ngồi xổm cười nói : “Mộc Đầu tốt bụng à, ngươi đừng nói cho Trình thúc, ta lẻn đi rồi lại lẻn về. Mấy tiếng “Mộc Đầu tốt bụng” có vẻ thân mật hơn bình thường khiến cho Mộc Đầu lại nhíu mày cảnh giác. Vốn là một khúc gỗ đoạn sáng bóng đẹp đẽ, thế mà nhíu mày một cái lại thành đống gỗ hoàng dương vụn ngổn ngang.
Tô Ly Ly không thèm để ý đến bộ mặt lạnh lùng đó, vỗ vỗ mấy cái lên đầu gối bàn chân phải không bị thương của hắn, cười cười đứng lên rồi bưng chậu rời đi.
Tối hôm đó Tô Ly Ly ăn cơm xong, đi đi lại lại trong sân một lát rồi lấy cớ đau đầu, phải về phòng nghỉ ngơi sớm. Trước khi đi, Trình thúc vẫn không có chút mảy may nghi ngờ. Mộc Đầu mang bộ mặt quan tài ra nhìn nàng, bị Tô Ly Ly trừng mắt nhìn lại.
Nàng vào phòng đổi một áo ngắn tối màu, quần xắn gối, tóc búi lên, trông bộ dạng như một tên đầy tớ.
Trời mới lất phất mưa phùn, ló ra ngó thử, thấy Trình thúc và Mộc Đầu đều đã trở về phòng. Cửa sổ giấy in bóng đèn dầu tỏa ra lờ mờ. Tô Ly Ly nhón chân, nhảy ra khỏi hậu viện tới trước cửa phụ như một con mèo.
Ngoài cửa, Mạc Đại đã dắt theo một con ngựa đứng đợi sẵn, lung đeo một bọc vải đã được cột lại kỹ càng, chỉ chừa mỗi cán xẻng lòi ra ngoài. Thấy nàng, lập tức nhảy lên ngựa. Tô Ly Ly cũng dẫm lên bàn đạp, nắm lấy đai lưng hắn nhảy lên. Càng đi càng cô tịch, Tô Ly Ly hỏi: “Bệnh tình mẫu thân ngươi vẫn chưa đỡ à?”
Mạc Đại thở dài, “sợ là không ổn rồi.”
“Cũng không có tin tức gì của nhị ca sao?” Mạc Vấn Liễu đã rời nhà một năm, đến nay vẫn bătvô âm tín.
Mạc Đại lắc đầu: “Vẫn chưa có tin tức gì, cứ đợi một thời gian nữa xem sao.”
Một lát sau đã tới Định Lăng. Mạc Đại sớm đã thăm dò qua chỗ này, dẫn Tô Ly Ly bước qua các gò mộ, đi tới góc xa nhất. Định Lăng, là nơi an nghỉ của hoàng gia cùng các đại thần văn võ qua các triều đại, cũng là nơi cất giữ ngọc ngà châu báu quý hiếm. Tô Ly Ly đứng chờ Mạc Đại tìm phương hướng, một con muỗi từ đâu đến đậu trên tay, vừa đập muỗi, vừa nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Cấm quân cũng quá là vô trách nhiệm, bỏ mặc hoàng lăng hoang vu đến mức này.”
Mạc Đại xì một tiếng, cười giễu cợt: “Không hoang vu chẳng nhẽ có người sống à? Lăng tẩm chính phía bên kia còn có người tới coi, còn những mộ đại thần văn võ bên này từ lâu đã không ai quản, ngày nào cũng có người dạo qua dạo lại.” “Dạo” ở đây theo nghĩa đen, không cần nói cũng hiểu. Hắn chỉ tay vào Tô Ly Ly phân phó: “ngươi núp dưới bụi cây kia xem xem, nếu có người tới thì cứ giả tiếng cú báo ta.”

Tô Ly Ly gật đầu, Mạc Đại khom người lần mò theo hướng ngôi mộ trước mặt. Tô Ly Ly cũng cúi thấp nằm dưới bụi cây. Nằm trên nền đất, mùi ẩm ướt xông thẳng vào mũi, Tô Ly Ly rút từ ngực ra một lọ dầu cù là mua ở Bạch Thảo Đường, đổ ra tay rồi xoa lên cổ, chăm chú nghe ngóng động tĩnh xung quanh.

Màn đêm tối mịt mù, khu lăng mộ hoang vu không có lấy một tiếng động nhưng lại thâu tóm tất thảy âm thanh xung quanh. Xa xa phía chân trời, bảy ngôi sao ghép lại hình cái thìa. Bầu trời ban đêm xanh thẫm, mặt đất dường như càng mênh mông trống trải, đây có lẽ là cái mà người ta vẫn bảo cái gì cực lớn thì không thể thấy, nhất thời làm người ta cảm thấy như vô tận. Tô Ly Ly nhìn chòm sao bắc đẩu, trái tim dường như lại đập nhanh thêm vài nhịp.

Bên tai vang lên thanh âm như có như không, nghe như ai đó khẽ thở dài. Tô Ly Ly tinh thần chấn động, vội tập trung trở lại, có lẽ tiếng động này đến từ phía Đông Nam, nàng nằm rạp không động đậy, chăm chú lắng nghe, bỗng chốc nghe được thêm mấy tiếng rên rỉ. Tô Ly Ly cảm thấy kỳ lạ, giữa nghĩa địa hoang vu, không phải kẻ đào trộm mộ thì cũng là hồ ly tính, sao lại có thanh âm này.
Nàng ngập ngừng một lúc, xoay người lại, lần mò theo hướng Đông Nam. Đi khoảng hơn 10 trượng thì lờ mờ trông thấy bóng dáng một ngôi nhà ven rìa rừng, thoạt nhìn giống như một ngôi miếu. Tô Ly Ly ngồi xổm xuống, từ từ lẻn vào, nhưng gót chân còn chưa kịp nhấc thì đã nghe một tiếng hét “Aaa…”

Một giọng trầm thấp hỏi: “Thật không nói sao?” Người vừa hét lên ban nãy yếu ớt hổn hển: “Tiểu nhân…, tiểu nhân thực sự không tìm thấy. 10 năm trước Diệp Tri Thu … đã lên núi ở ẩn, không màng chính sự. Trong triều không ai biết lão ở ngoài…”
Tô Ly Ly nghe đến đây chợt ngẩn ra, lông mày nhíu lại, bao nhiêu suy nghĩ hiện ra trong đầu, nằm rạp xuống đất như con mèo đi kiếm ăn, rón ra rón rén tiền lại gần, len lén nhìn vào ngôi miếu.
Ở chính điện có thấy một người đang nằm, mũ văng sang một phía, cạnh hắn ta có một người đứng đó, tay áo rộng phất phơ, tà áo đen dài chấm đất, cả hai đều không rõ diện mạo. Nam nhân đang đứng vóc dáng cao lớn thẳng tắp, không biết đã áp dụng hình phạt nào với người kia, lúc này chỉ thấy chắp tay sau đít, chậm rãi nói: “Diệp Tri Thu tuy chết rồi, nhưng đồ thì vẫn phải ở đâu đó. Có lẽ đã được chôn theo người, nhất định phải tìm cho ra mộ của hắn ta.”
Người nằm dưới sàn cầu khẩn: “tiểu nhân… chỉ quản việc mua sắm trong cung, việc này… thực sự là trước giờ chưa hề nghe thấy…”

Nam nhân áo đen chậm rãi thả tay xuống, lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi đã không biết thì càng không nên lừa gạt chủ tử.” Hắn lôi trong ngực ra một bình sứ nhỏ, tháo nắp ra. Người đàn ông đang nằm dưới đất đột nhiên hét lớn: “Không, không, …, ta…” Lời còn chưa dứt, người kia đã đổ thứ chất lỏng trong veo lên người hắn. Hắn lập tức im bặt, cổ họng chỉ còn phát ra những tiếng ùng ục, giống như tất cả nước đang thoát ra khỏi cơ thể, trong phút chốc trên mặt đất chỉ còn lại một thi thể quắt queo.
Một mùi tanh tưởi tỏa ra trong không khí, Tô Ly Ly vội đưa tay bịt miệng, cảm thấy muốn lộn mửa. Tận măt thấy người đàn ông lúc nãy đã hóa thành một vũng nước, chỉ còn lại đống quần áo trên sàn, Tô Ly Ly sợ đến chết điếng, không thể chạy trốn, muốn nhấc chân lên nhưng lại động đậy không nổi. Chỉ vừa nhấc tay lên, nam nhân áo đen lập tức cảm thấy có người, buông tay từ từ tiến lại.
Chân sau vừa bước qua khỏi mép cửa, hắn ngừng lại. Trời đêm xanh thẫm phủ lên mặt hắn, như một lớp hàn khí nhàn nhạt, những vết sẹo đao kiếm ngoằn nghèo ngang dọc, giống như một mảnh ruộng được cày xới lên, dữ tợn đến đáng sợ.

Ánh mắt hắn chậm rãi quét qua chỗ Tô Ly Ly ẩn nấp, nàng vội vàng bịt miệng, cố kiềm chế không phát run, nhưng mà tay vừa hơi giật giật, cả cơ thể lập tức run lẩy bẩy không dừng lại được. Lúc này nếu có con muỗi đậu trên tay, chỉ sợ nàng cũng nhảy dựng lên, huống hồ là có vật gì lạnh lẽo thổi sau gáy.
Đột nhiên có cảm giác man mát ngưa ngứa ngay cổ khiến lông măng dựng đứng lên, Tô Ly Ly bất thình lình hét lên một tiếng còn chói tai hơn tiếng cú. Quay đầu lại, khuôn mặt một nam nhân đang ghé sát rạt.
Nàng loạng choạng bò vài bước lùi lại về phía ngôi miếu, định thần lại, mới thấy một công tử trẻ tuổi đứng sau người áo xanh kia, bận một bộ áo gấm xanh lơ, trong đêm tối sáng lên nhàn nhạt, đôi mắt hẹp dài ánh lên như đốm lửa nhỏ, trong veo như nước, thái độ vô cùng ôn hòa thanh nhã, tay chống lên đầu gối, đang khom người nhìn nàng. Tô Ly Ly một lúc sau mới dám thở ra một hơi, vỗ vỗ ngực, trái tim nhảy loạn xạ giờ mới ổn định lại. Đột hiên nhớ ra người áo đen lúc này, vừa quay đầu lại nhìn bất chợt sững sờ.
Cửa miếu vẫn mở toang đó, nhưng chẳng có lấy một bóng người. Trên sàn nhà trong đại sảnh, người vừa mới hóa thành vũng nước ban nãy, ngay cả quần áo cũng chẳng thấy đâu. Cứ như ảo giác, Tô Ly Ly ngẩng đầu ngửi ngửi, mùi nhàn nhạt trong không khí vẫn còn, chứng tỏ không phải ảo giác. Nàng cố gắng tĩnh tâm trở lại, đứng lên khỏi mặt đất, phủi phủi y phục, sau đó bình tĩnh quay sang vị công tử áo gấm chắp tay nói: “Nguyệt hắc phong cao, công tử dạo chơi chỗ này, quả là cao hứng.”
Người nọ đứng thẳng dậy, điệu bộ phong nhã, chậm rãi ngâm: “Nguyệt hắc sát nhân dạ, phong cao phóng hỏa thiên”(*), thanh âm mang theo chút giọng mũi, Tô Ly Ly nghe như giấy nhám chà ván quan tài gỗ trầm, âm u trơn tuột. Hai người gần nhau trong gang tấc, tuy hắn tràn ngập ý cười, nàng nghe lại thấy lạnh cả sống lưng.
Nàng hít vào một hơi, đáp: “Giết người phóng hỏa là nghề, đào mồ cuốc mả là nghiệp. Đều là ra ngoài đi dạo cả, công tử nói đùa rồi.” Tô Ly Ly cười vài tiếng, đứng lên rời đi.
(*) Đêm tối giết người, ngày gió to thì phóng hỏa.

Vừa đi được vài bước, cổ tay đã bị nắm lại, lực không mạnh không nhẹ, y như giọng nói hắn: “Vị công tử này, sao hồi nãy lại hét lên?”
May có dầu cù là vừa nãy bôi, cổ tay hơi trơn, chỉ xoay một cái đã thoát ra được, Tô Ly Ly ngẩng đầu nhìn hắn: “bởi vì công tử đứng sau lưng ta không một tiếng động, nơi hoang vu thế này dọa ta chết khiếp.”
“Hoang vắng không bóng người, thế công tử đứng đây làm gì?”
Tô Ly Ly tuy rằng không thông minh, nhưng cũng không hề ngốc. Chắc chắn không thể nói đến đây đào trộm mộ, càng không thể nói tới chuyện xẩy ra vừa rồi, bèn mở miệng bịa chuyện: “Vị huynh đài này, đúng là không thể giấu được. Chiều nay phụ mẫu vừa kiếm được cho ta một mối. Nhưng mà ta đã có chủ ý, không thể nghe theo được. Tối nay ôm ngân lượng đứng đây là muốn bỏ nhà theo trai. Hồi nãy là ta đang đợi người.”
Lời vừa dứt, Mạc Đại vác một bọc căng phồng nặng trịch thậm thà thậm thụt mò ra. Tô Ly Ly thầm than một tiếng, nhắm mắt lại.
Mạc Đại cất giọng ồm ồm, “ngươi chạy đi chỗ…Á, đây là ai?
Tô Ly Ly mở to mắt, nặn ra một nụ cười giả lả, reo lên một tiếng, giọng quở trách: “Sao mà giờ mới đến.”
Vị công tử áo gấm mở to mắt quan sát Mạc Đại, lông mày nhíu lại, vừa có chút kinh ngạc, rồi lại như tỉnh ngộ ra, cười nửa thật nửa giả: “Hóa ra là … đoạn tụ tình thâm.” (Rei - đoạn tụ là nam-nam í ạ)
Tô Ly Ly đau xót gật đầu , “Đúng vậy, công tử đúng là có con mắt tinh đời, đây là cái khó của bọn ta. Tối nay đến đây cứ tưởng không phải gặp ai, ngờ đâu lỡ gặp phải huynh đài , vẫn mong huynh chớ để lộ ra ngoài, để cho bọn ta được rời đi thuận lợi.”
Mạc Đại không đọc sách, nghe chẳng hiểu cái gì mà đoạn tụ này đoạn tụ kia, cứ tưởng việc đào trộm mộ đã bị bại lộ, lần mò trong bọc vải ra một cái chén vàng, đưa cho vị công tử áo gấm kia nói: “huynh đệ, đã bị huynh bắt gặp rồi, thôi thì giữ lấy vật này đi.”
Tô Ly Ly không nghĩ ngợi gì, kéo tay hắn, giận dữ nói: “Sao mà hào phóng quá vậy, sau này còn phải lo cơm nước nữa!”
Công tử áo gấm quét mắt qua hai người mấy lượt, gật đầu nói: “công tử là người thanh nhã, còn hắn thì lại có chút thô tục.” nói xong chỉ vào Mạc Đại.
Tô Ly Ly thở dài: “đúng vậy, ta cũng nói qua nhiều lần rồi, thế mà vẫn cứ thô thiển thế, lại còn tính đem vàng bạc tầm thường này để nói chuyện với người cao quý như công tử.”
Nghe những lời này, công tử áo gấm cười sáng lạng như hoa quỳnh trong đêm, duỗi tay nâng cằm Tô Ly Ly, “Đã biết ta cao thượng vậy, hà tất phải trốn theo hắn ta, chi bằng theo ta đi.”
Mạc Đại nghe mấy câu vừa rồi như lạc vào sương mù, cuối cũng cũng bắt được ý câu cuối. Đi cùng hắn ta sao? Hóa ra là người trong nghề cả. Hắn nhìn công tử áo gấm từ trên xuống dưới, lạnh giọng: “huynh đệ, thì ra ngươi cũng là…”
Ba tiếng “kẻ trộm mộ” chưa kịp phát ra đã bị Tô Ly Ly chặn đứng, thâm trầm nói: “công tử quả nhiên cũng là đoạn tụ, nhưng mà ta không nỡ phụ chàng trai thô tục này. Với cả, hiểu rõ lòng người, sống tới đầu bạc răng long cũng không chia cắt, mới chính là chân tình giữa chốn hồng trần khói lửa.”, nói xong, mặt không biến sắc gạt tay hắn ra.
Công tử áo gấm nheo mắt nhìn nàng một lúc, đột nhiên ngẩng đầu tán dương: “Được được.”
Tô Ly Ly thấy hắn vui vẻ, bèn chắp tay “Xin cáo từ.” , kéo Mạc Đại lủi nhanh như chuột, không dám quay đầu lại.
Gió thổi qua mộ địa, công tử áo gấm vẫn đứng trước gió nhìn theo hai người kia đi xa. Người đứng đằng sau thấp giọng nói: “Chủ tử thả chúng đi sao?”
Công tử áo gấm trầm mặc lúc lâu, duỗi tay đón lấy cơn gió thổi qua vẫn còn mang theo hương bạc hà nhàn nhạt, cười khẽ: “tiểu cô nương thật thú vị, điều tra xem cô ta là ai.”

Bóng người áo đen đứng sau vị công tử kia được lệnh liền lập tức đuổi theo hướng hai người vừa đi.
Ngựa vừa chạy nước kiệu qua đường Bạch Phúc, Mạc Đại hỏi: “đoạn tụ là gì?”

Tô Ly Ly suy nghĩ một lúc, đáp: “Chính là trộm mộ.”

“Sao nghe kì cục vậy?” 

“Đó là cách nói của văn nhân.”

Họ vừa dừng lại nơi cửa phụ tiệm quan tài, Tô Ly Ly nhảy xuống ngựa, hỏi: “đồ đạc ngươi giữ đi, ta phải vào nhà đã.” Nàng đẩy cánh cửa phụ, bước qua bệ cửa, trong màn đêm đen kịt chợt lờ mờ nhìn thấy một bóng người như có như không ở nơi bục đá dưới giàn hồ lô. Tô Ly Ly hốt hoảng nhảy lên như thỏ thì nhìn thấy cái nạng để ngay bên cạnh.”
Trong bóng tối, Mộc Đầu thấp giọng hỏi: “Ngươi sao thế?”
Tô Ly Ly bình ổn lại, bước qua, sợ Trình thúc nghe thấy, thấp giọng nói: “bị ngươi dọa.”
“Không sao chứ?”
“Không sao.”. Nàng ngồi xuống bục đá ngay cạnh hắn.
Hai người im lặng một lúc lâu, Mộc Đầu đột nhiên nói: “đi rồi.”
“Gì cơ?” Tô Ly Ly không hiểu hỏi lại..

Mộc Đầu cất giọng bình tĩnh: “người đi theo ngươi đã rời đi rồi, lúc nãy vẫn còn đứng bên ngoài.”
Tô Ly Ly sửng sốt, ngay lập tức nghĩ tới khuôn mặt đầy sẹo kia, nhích từng tý một sang phía bên cạnh Mộc Đầu. Mộc Đầu hừ lạnh một tiếng, Tô Ly Ly kéo tay áo hắn nịnh nọt: “Mộc Đầu, ngươi thật tốt bụng, thật không uổng công ta cứu ngươi một mạng, không thấy ta về, muộn thế này còn ra đây ngồi đợi.” Khóe miệng Mộc Đầu giật giật, nghe xong mấy lời này tính phản bác rồi lại thôi, có lẽ chưa tìm ra lý do thích đáng.
Im lìm một lúc mới đáp: “làm gì hay ho không làm, lại đi trộm mộ.”

Tô Ly Ly lúc này không nghĩ là hắn nói chuyện với mình, quên cả khuôn mặt sứt sẹo kia, vội vàng giải thích: “Chuyện này… ta đi đào mộ không cùng mục đích như những người khác đâu. Chủ yếu ta muốn xem xem các loại gỗ quan tài, gỗ nào bền nhất, … với cả, đào mộ để xem các kiểu quan tài cổ…”
Mộc Đầu không nhịn được hừ một tiếng sau đó nhoẻn cười, Tô Ly Ly bày ra bộ mặt đau khổ đáng thương, “Hôm nay tý nữa là không về được, ngươi cũng không thể thấy ta được nữa rồi.”
Quả nhiên giọng điệu Mộc Đầu on hòa đi nhiều, hỏi: “Người kia nội lực thâm hậu, nội công cũng không giống người trên giang hồ. Chân khí không minh bạch, có lẽ là đã tu luyện tâm pháp hỗn tạp.”
“Cái này mà ngươi cũng biết sao?” Nàng nghi ngờ hắn chỉ nói bừa vậy thôi.

“Người này khinh công không tệ, nghĩa là nội lực thâm hậu, nghe hơi nhịp thở càng có thêm được đầu mối.” Mộc Đầu hiếm khi có tâm trạng giải thích kỹ càng cho nàng thế này.

Tô Ly Ly khong thể không thay đổi cách nhìn về hắn. Hắn có thể suy nghĩ như thế này, cũng có nghĩa hắn không phải là một người tầm thường. Sa cơ lỡ vận, phải lưu lạc đến đây. Cọp ở trong rừng, giữa muồn vàn loài thú thì mới là chúa sơn lâm, cũng như giao long phải ở dưới biển sâu thì mới là linh thú. Rời khỏi nơi vốn thuộc về mình, cũng chỉ như một con vật trong lồng, con cá mắc cạn.
Vậy nàng vốn thuộc nơi nào? Ba thước phố phường, chin khúc ngõ hẻm, liệu có thể che giấu cả đời? Đến chính nàng cũng không rõ.
Gió đêm thổi tới lành lạnh, Tô Ly Ly quay đầu nhìn lại. Ánh măt Mộc Đầu trong như ngọc lưu ly, ẩn chứa sự kiên định trầm tĩnh. Nàng nghĩ lại những gì đã nhìn thấy hôm nay, chỉ cảm thấy những chuyện đã qua dù có đè nặng lên nàng, cuộc sống vẫn cứ tươi đẹp.

Trong lòng vẫn buồn, thế nhưng khuôn mặt lại nở nụ cười mỉm, gọi “Mộc Đầu.”
“Ừ?”
Tô Ly Ly im lặng một lúc, “Phụ mẫu ngươi đều không còn sao?”
“Ừ.”
“Ta cũng vậy.” Ngón tay nàng khẽ khàng chạm vào cái chân bị thương còn đang bó nẹp của Đầu Gỗ “Còn đau không?”
“Không.”
Nàng trầm mặc hồi lâu, Đầu Gỗ cũng không nói câu nào, giống như một con sói đang ẩn nấp trong đêm, không phải vì đợi con mồi, mà bởi vì cảm thấy thoải mái khi hòa mình vào bóng tối.
Một lúc sau, Tô Ly Ly khẽ nói: “ngồi đây với ta một lát.”

“Được.”


Read more →

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Thiên tử mưu chương 1 [1.1]

,
Kinh thành thời loạn. Cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương chết rét.

(“Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt” – Đỗ Phủ)

Một cỗ xe đơn độc trên con đường nhỏ ở ngoại thành, 4 bánh xe nghiến lên mặt đất, cả xe phát ra tiếng kẽo cà kẽo kẹt, chỉ sợ chạy nhanh một chút sẽ bung ra. Trong làn sương mịt mù, thấp thoáng chiếc đèn lồng đỏ treo đằng trước, trên đề chữ “Tô” theo lối chữ Lệ. Nét mực đen kịt, giấy đỏ tươi, ánh sáng phủ lên 3 thước mặt đường, giữa đêm đầu xuân, trông hết sức quỷ dị.

Kéo xe là mấy con la, trông bộ dạng uể oải y hệt cái cỗ xe chậm chạp kia. Người đánh xe mặc một chiếc áo khoác da lớn, rụt cổ, cúi đầu, lắc lư ngủ gà ngủ gật, thi thoảng quất roi lấy lệ. Đột nhiên phía trước vang lên tiếng quát lớn: “Để tiền lại đây. Muốn còn mạng thì mau cút!”. Ba gã đàn ông cao lớn đứng chặn trước xe, một gã lăm lăm cây đuốc.

Con la giật mình dừng lại, xe kêu “Kít” một tiếng rồi cũng dừng. Không khí lạnh lẽo ngấm vào tận xương cốt, vùng ngoại ô trống trải vắng vẻ khiến cho tiếng giậm móng của con la càng vang vọng. Người đánh xe vẫn đang cúi đầu, chiếc áo khoác vẫn không hề nhúc nhích, ánh sáng le lói từ cây đuốc không soi rõ bộ mặt.

3 tên trộm lấm lét nhìn nhau, cảm thấy có chút cổ quái. Người đàn ông đứng đầu mặt vuông, trán rộng, có vẻ to gan nhất, xông về phía xe lật tung tấm vải phủ. Trên xe chất đống hàng hóa, hắn ta lấy cây đuốc soi vào, tất cả đều là gỗ. Phía ngoài có mấy tấm ván quan tài đều được dây thừng ràng chặt. Trên nóc xe có một chiếc quan tài cũ còn loang lổ mấy vệt bùn.

Tên cướp cõi lòng khiếp đảm, đang sợ hãi thì đột nhiên trong quan tài phát ra tiếng rít the thé như tiếng cú, âm thanh vừa sắc nhọn vừa kì dị “Két két két” 3 tiếng. Hai tên trộm đứng trước người đánh xe đột nhiên giật mình nhảy dựng, thấy người đánh xe chậm rãi dơ bàn tay xương xẩu lên, nắm lấy cổ xoay 2 vòng, đột nhiên giật đầu đưa xuống dưới, cổ họng phát ra vài tiếng khàn khàn, nghe mơ hồ “Cầm…đi”

Người đánh xe dùng 2 tay đỡ đầu đưa lên, một khuôn mặt người chết quắt queo rùng rợn xuất hiện trước mặt 2 tên trộm, con ngươi lồi ra, khóe mắt rỏ máu, vừa bi thảm vừa kinh dị. Ba người đàn ông lập tức nhảy vọt “Aaaaaa! Có quỷ!!”, vừa hét to vừa chạy trốn. Tuy còn trẻ có sức lực, thân thủ nhanh nhẹn nhưng vì quá sốc nên vấp té dúi dụi, bò lăn bò toài.

Đèn lồng chợt tắt, bốn phía lại chìm trong bóng tối. Một lát sau, có tiếng quất nhẹ, mấy con la tiếp tục đi về phía trước, cỗ xe lại kẽo kẹt chầm chậm chạy. Chiếc quan tài trên xe vang tiếng lộc cộc từ bên trong, sau một hồi, nắp hòm mở, trong bóng đêm, một bóng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn trèo ra.

Người nọ cẩn thận đậy nắp quan tài lại, lần theo dây thừng qua phía đầu xe, chen chân ngồi cạnh người đánh xe không đầu lúc nãy, không biết mò đâu ra một cái đánh lửa, lắc lắc, cẩn thận tháo đèn lồng xuống, châm lại bấc đèn đã tắt. Ánh sáng chiếu qua rõ mặt một cô gái ước chừng 14, 15 tuổi, mặt mày thanh tú đang thổi tắt ngọn lửa trên vật dẫn.

Cô gái kia mặc dù mặc y phục nam nhưng vẫn không giấu được vẻ xinh đẹp, nhìn qua người đánh xe, cất tiếng cười trong như chuông bạc: “Nhanh thế đã tới đường lớn, có thể hít thở không khí trong lành được rồi”. Nói xong, một tay nắm lấy đầu, một tay kéo khóa áo khoác của người đánh xe. Người đánh xe duỗi thẳng cổ, từ trong áo ló đầu ra, khuôn mặt tang thương tràn ngập ý cười. Cô gái cũng nắm lấy cổ họng “két két” mấy tiếng như lúc nãy. Một già một trẻ cùng nhau cười to.

Chốc lát sau đã ra khỏi con đường nhỏ, rẽ sang đường lớn thẳng vào thành, ánh mặt trời dần lộ ra, thanh mát dễ chịu, người đánh xe trung niên ho 1 tiếng, bảo: “tiểu chủ, bên ngoài trời lạnh đấy”.

Tô Ly Ly lắc đầu không nghe, chợt nhìn đến pho tượng đầu quỷ đang cầm trên tay liền quay sang làm mặt xấu với xa phu, sau đó thẳng tay vật kia vào sau xe chỗ đống ván gỗ, mỉm cười nói: “Đám cường đạo này, giết người phóng hỏa đều dám làm, thế mà lại sợ quỷ”. Nghe tiếng cót két của cỗ xe liền bảo “Trình thúc, xe này cũng nên mang đi sửa rồi”

Trình thúc đánh xe, thở dài: “Kinh thành chỗ nào cũng gặp cường đạo, thiên hạ này quả là loạn mất rồi. Tiểu chủ, sau này đừng đi theo nữa, không an toàn đâu.”

Tô Ly Ly cười tươi rói: “Dù sao chúng ta cũng không thiệt, càng không yên thì chúng ta càng kiếm được nhiều tiền.” Nàng nhìn con đường đang dần hiện rõ trước trước mắt, ngẩng đầu ngâm nga một bài dân ca du dương.

Tiếng hát trầm bổng vang mãi trên con đường vào tận thành. Đường phố trong thành đang dần thức dậy. Cỗ xe đi qua chợ bán thực phẩm phía sau phường Như Ý, dừng lại phía trước một cánh cửa nhỏ ngay chỗ ngoặt. Tô Ly Ly nhanh nhẹn nhảy khỏi xe, tìm chìa khóa cổng, quay lại bảo Trình thúc: “Thúc mua chút đồ ăn, ta lên trước mở cửa.”

Trình thúc đến gần đó mua 2 khúc măng, mấy người nông dân bán rau đã thân quen với họ từ lâu, nhìn Tô Ly Ly mở cánh cổng nhỏ đi vào, mỉm cười: “Lão Trình, lại đi kéo ván gỗ về rồi đấy à. Li Li nhà các người thật không dễ dàng gì, còn nhỏ vậy đã phải một mình chèo chống cửa tiệm.”

Trình thúc cười đáp: “Nghề gia truyền của tổ tiên, giữ lấy mà sống qua ngày thôi.”

Điền thẩm bán đậu hũ cũng chen vào: “Qua hè năm nay là Li Li cũng mười lăm. Mặt mày thanh tú, trông ra dáng thiếu nữ rồi.”

Trình thúc chỉ cười không nói.

Đằng xa, chỉ nghe Tô Ly Ly hét lớn: “Aaaa! Mẹ nó, ai chết trước cửa nhà ta thế này, thật là biết chọn chỗ chết!”

Vương tiên sinh viết chữ thuê lắc đầu thở dài: “Thật là thô tục quá.”

Trình thúc vội vàng buông bó cải thảo trong tay, quay về phía chỗ ngoặt, đến trước cửa tiệm. Tô Ly Ly đang ôm một tấm ván cửa, nhíu mày cắn môi nhìn dưới đất. Thì ra trên bậc thang trước cửa có một người đàn ông úp sấp, quần áo rách tả tơi, loang lổ máu đỏ thẩm, không hề động đậy, không biết sống hay chết.

Trình thúc lật người kia lại, gạt mấy lọn tóc rối bời trên mặt xuống, kêu lên: “Tiểu huynh đệ, mau tỉnh lại.” Người kia môi khô khốc, khuôn mặt gầy gò, yết hầu giật mấy cái nhưng không sao mở mắt ra được. Tô Ly Ly đặt mấy tấm ván cửa qua một bên rồi đi ra ngoài, Trình thúc hỏi: “cậu tính làm gì thế?”

Tô Ly Ly đáp: “Hắn còn chưa chết, để ta gọi quan phủ đến đưa hắn đi.”

Trình thúc gọi: “Li Li, mở cửa!”

Tô Ly Ly khựng người lại. Trình thúc bình thường đều gọi nàng là tiểu chủ, bây giờ lại gọi rõ tên Tô Ly Ly, xưng hô thế này nghĩa là Tô Ly Ly không thể trái lời. Vì thế nàng xoay người, mở tiếp một ván cửa. Trình thúc ôm lấy người nọ bước vào cửa tiệm. Tô Ly Ly quay lại thấy một vài người tụ tập trước cổng, cảm thông thì ít, thích tám chuyện thì nhiều, có người còn cười đùa: “Tên tiểu tử này cũng biết chọn chỗ chết đấy, chạy tới tiệm quan tài mà chết, haha.”

Tô Ly Ly tức giận, cười lạnh “Không sai, đúng là hắn biết chọn chỗ, ông chết thì đừng chạy đến chỗ này.” Nói xong, cũng không thèm nhìn mấy người kia, đi thẳng vào cổng lớn, đóng cửa “rầm” một tiếng, chỉ còn dòng chữ “Tiệm quan tài Tô ký” trước cửa, mấy chữ to nổi bật rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Tô Ly Ly đi ngang qua mấy cỗ quan tài đã hoàn thành nằm gọn gàng trong sảnh chính, vòng qua bức bình phong, bước vào hậu viện. Hậu viện vốn là một cái giếng trời, từng đống gỗ rải rác khắp nơi, có cái đã làm xong, có cái còn làm dở. Nàng thẳng đến một gian phòng nhỏ dưới gầm cầu thang, trước giờ vẫn dùng cho người làm nghỉ tạm. Trình thúc đang dìu người đàn ông, cho hắn uống chút nước.

Người kia vẫn chưa tỉnh nhưng đã có thể nhấp ngụm nước. Y phục trên người vừa bẩn vừa rách tả tơi, ống quần bên trái dính đầy máu. Trình thúc nhẹ nhàng vén ống quần hắn lên, Tô Ly Ly hít một hơi lạnh. Vết thương rợn người trên cẳng chân đã sưng lên, xương gần như lòi cả ra ngoài. Tô Ly Ly trợn mắt lắp bắp: “Hắn... hắn… chỉ sợ không sống nổi. Thúc lôi hắn ra hẻm đi, đừng để hắn chết trong nhà chúng ta.”

Trình thúc thở dài: “Hắn dù sao vẫn còn nhỏ, chết ở đây còn tốt hơn phơi thây bên ngoài.”

Tô Ly Ly giơ một ngón tay chỉ thẳng vào kẻ nằm đó, nói lạnh lùng: “Nếu mà hắn chết ở đây thật thì ta chỉ có thể cho hắn cái hòm rách thôi.” Vừa dứt lời, nhìn theo hướng ngón tay chỉ, đã thấy người nọ không biết mở mắt ra từ khi nào, đang trầm mặc nhìn nàng. Mặc dù khuôn mặt lem luốc, nhưng mắt đen láy sáng rõ. Nhãn thần sắc sảo mà trầm tĩnh, giống một con thú đầu đàn đang âm thầm cảnh giác nhìn xung quanh đề phòng xen lẫn sợ hãi.

Tô Ly Ly nhìn đến ngẩn người, chột dạ thu tay lại, quay người đi ra ngoài. Trình thúc vội gọi: “Cậu lại định làm gì? Bây giờ quan phủ không quản tới mấy chuyện này đâu.”

Tô Ly Ly vừa đi vừa ngẩng mặt lên trời than thở: “Không có việc gì mà ra ngoài thể nào cũng gặp xui. Cái hạn hao tài đến tận cửa rồi rồi. Ta đi tìm đại phu.”

Tới tận chiều tối, đại phu mới lảo đảo kéo tên học việc bước ra khỏi tiệm quan tài, trước khi đi đã kịp cầm của Tô Ly Ly 5 lượng 4 chỉ bạc, đủ cho nàng ăn uống nửa năm. Tô Ly Ly thầm xót, vô cùng hối hận, sao mà ngốc đến vậy, mời ai không mời lại mời luôn đại phu tốt nhất trong thành. Không chỉ phải băng bó toàn thân cho tên đó mà còn phải lấy bao nhiêu là thuốc, sắc cho tên đó uống trong mấy tháng trời. Lần này lỗ lớn rồi.

Tô Ly Ly giận dữ thái đậu hũ, rắc một ít muối lên trên. Vì tên tiểu tử này mà nàng phải đóng cửa suốt một ngày, thợ mộc đến tận cửa rồi còn phải quay về. Đã đến giờ ăn tối, Trình thúc vẫn phải đi giao hàng chưa trở về. Nàng băm nhỏ thịt cho trộn chung với đậu hũ, đặt lên nồi hấp, lại đi ra luống rau ngoài sân, hái bốn cây cải thảo tươi tốt. Đưa vào để trong bếp, nàng rửa sạch từng lá, suy nghĩ một chút rồi cẩn thận thái nhỏ, nấu chung với tôm khô và nấm.

Khi các món ăn đã được nấu nướng xong xuôi, Tô Ly Ly mở vung nồi hấp. Bên trên là thịt băm đậu hũ, bên dưới là cơm trắng tơi bốc hơi nghi ngút. Nàng lấy một bát sứ trắng xới phân nửa, gắp vài đũa rau xanh, mang tới gian phòng gỗ chỗ sân. Lúc chiều khi đại phu chỉnh lại xương, hắn lại ngất xỉu. Người này thực sự rất ngoan cố, suốt buổi cứ cắn răng chịu đựng không kêu la một tiếng, đến lúc nhắm mắt ngất đi. Tô Ly Ly hồn vía lên mây, cứ tưởng hắn chết thật.

Tô Ly Ly đặt bát sang bên cạnh, ngồi xuống giường, giơ tay chọc trán hắn: “Này, dậy đi.”

Người đàn ông vẫn không nhúc nhích, khuôn mặt đã được rửa sạch máu và bùn đất, lộ ra nét trẻ con, mặc dù sắc da vẫn vàng vọt, nhưng môi mỏng mày kiếm, sống mũi thẳng tắp. Tô Ly Ly âm thầm tính toán. Bộ dạng anh ta thế này, tay không biết làm, vai không biết khiêng, đúng là vô dụng, được cái khuôn mặt trông cũng ổn, nếu bán vào chỗ kia có khi cũng đứng đầu bảng…

Nàng đang miên man suy nghĩ thì người kia động đậy. Tô Ly Ly chạy nhanh đến lắc vai hắn: “Ngươi mau tỉnh lại đi, ngủ tiếp là chết đói đấy.” Người nọ vừa tỉnh lại liền cau màu, đến khi nhìn rõ là Tô Ly Ly, thần sắc lạnh lùng bình tĩnh ngồi dậy. Tô Ly Ly không chút vui mừng, quát lớn: “Đau thì nói là đau, còn giả vờ làm gì?! Anh hùng chết đứng, hảo hán chết đói. Ở đây có cơm có đồ ăn, ngươi có bản lĩnh thì nhịn đói đi, đỡ phải hạ thấp thể diện chết tiệt của ngươi!” Nàng nặng nề đặt cái bát đánh cạch một tiếng, lấy thìa đảo đảo thức ăn, mùi thơm tràn ngập khắp nơi.

Người kia cắn răng nhìn nàng. Tô Ly Ly nói: “Muốn ăn sao?”

Người kia đấu tranh tư tưởng ghê lắm, mãi sau mới hạ quyết tâm gật đầu một cái.

Thấy hắn như vậy, Tô Ly Ly không nhịn được cười, “Ngươi còn dùng bộ mặt ác cảm đó nhìn ta, ta sẽ không cho ngươi ăn nữa. Mặc kệ ngươi có nghiến răng nghiến lợi với ta thì cũng chỉ có thể đói chết thôi.”

Người kia cụp mắt, không nhìn nàng nữa, chỉ nhìn mép giường. Hắn cúi đầu rất thấp, không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo như lúc trước, chỉ còn sự yếu đuối bất lực. Tô Ly Ly mềm lòng, bỏ bát xuống, đỡ hắn ngồi dậy, miệng vẫn nói cứng: “Đến giờ mới chịu cúi đầu, bị ta mắng không oan.” Nàng đặt một chiếc gối ra sau lưng hắn làm đệm, để hắn nửa nằm nửa ngồi rồi bưng bát đút cho hắn từng thìa cơm.

Đậu hũ mềm mịn, vừa bỏ vô miệng đã tan, rau cũng đã được cô thái nhỏ, không cần dùng sức vẫn nuốt xuống được. Người đàn ông lặng lẽ ăn, không còn ánh mắt sắc bén, trầm mặc dị thường. Tô Ly Ly đút ăn xong, buông bát, lấy khăn tay lau miệng cho hắn, lại đưa nước để hắn uống. Người kia uống xong, Tô Ly Ly liền hỏi: “Ngươi tên gì?”

Ánh mắt hắn tối lại, không nhìn vào Tô Ly Ly mà nhìn ra khoảng không, im lặng không đáp.

Tô Ly Ly cau mày nói: “Chẳng trách khi bị bó chân cũng không kêu lên một tiếng, hóa ra là người câm điếc, không biết kiếp trước làm gì ác mà kiếp này gặp phải nghiệp chướng thế này.”

Gân xanh trên trán người kia nổi lên, khi Tô Ly Ly cầm bát đũa định đi, hắn đột nhiên cất giọng khàn khàn hỏi: “Hòm rách là cái gì?”

Tô Ly Ly không ngờ được đây lại là câu đầu tiên hắn hỏi, sững ra một lúc lâu mới có phản ứng lại: “Đó là các ván gỗ bỏ đi được ghép lại làm quan tài, 100 chỉ bạc 1 cái.” Nàng nuốt nước bọt ngại ngùng “Cái đó, … thực ra không mất tiền, cho không cũng được…” Vì sáng nay mới bảo chỉ cho hắn một cái hòm rách, bây giờ không khỏi cắn rứt lương tâm, âm thanh thiếu tự tin đi nhiều.

“Chân ta thế nào?” Người kia vẫn nhìn vào giường, thản nhiên hỏi.

“Xương ống bị gãy, đại phu đã chỉnh lại rồi.” Tô Ly Ly máy móc trả lời.

“Còn dùng được không?”

“Nếu xương đã được nối, ngươi tĩnh dưỡng cho tốt thì có thể không bị tàn tật.” Nàng nhắc lại y nguyên lời đại phu, cảm thấy kì lạ, sao lại đảo ngược như hắn là chủ, nàng mới là nô bộc, hỏi gì đáp nấy thế này.

Người kia nghe xong không hỏi gì nữa, từ từ ngả người nằm xuống.

Tô Ly Ly ngây người một lúc lâu, lại cảm thấy có gì đó không đúng, người này thật không biết lí lẽ, cần phải nói với hắn cho rõ ràng, lập tức đi đến trước mặt hắn, một tay cầm bát, một tay chỉ vào mình nói: “Này, ngươi nhớ cho kỹ. Ta, tên Tô Ly Ly, chính là Ly Ly trong “ly ly nguyên thượng thảo”(*). Ta cứu ngươi, là ân nhân cứu mạng của ngươi đó.”

(*) (Câu đầu trong bài phú đắc cổ nguyên thảo tống biệt của Bạch Cư Dị - ReiTN)

Hắn yên lặng nhìn nàng, hờ hững nói: “Ta biết rồi.”

Giọng nói không hề có mảy may cảm kích. Tô Ly Ly có chút nóng giận, chỉ vào người kia: “Ngươi tên gì? Nhà chỗ nào? Người ở đâu, có tiền hay không, kêu gia đình tới chuộc về đi.”

Hắn nhắp mắt lại đáp: “Không thân không thích, cũng không có tiền.”

“Đến tên cũng không có nốt sao?!”

“Không có.”

Tô Ly Ly nhìn hắn nằm đó, yếu ớt không có chút sức lực, cắn răng nói: “Người đừng cho rằng ta có lòng hảo tâm cứu ngươi là ngươi có thể ăn không uống không nhà ta. Không có tiền thì làm thuê cho ta để gán nợ. Tên không có thì để ta đặt, chỗ này đâu đâu cũng là gỗ, đặt ngươi tên Mộc Đầu (*) vậy.

(*): Đầu gỗ

Không đợi hắn ta trả lời, Tô Ly Ly đã bước ra ngoài, đóng mạnh cánh cửa “Rầm” một tiếng.

--

Hôm sau, trời vừa hửng sáng, Tô Ly Ly đi rửa mặt.

Dưới ánh bình minh, hậu viện vô cùng thanh tịnh. Nước giếng múc lên tinh khiết trượt qua từng ngón tay thon dài của Tô Ly Ly, cảm giác lạnh thấu tim khiến nàng muốn vui đùa một chút. Cánh tay đưa lên, những giọt nước tung ra tứ phía. Nàng ngẩng đầu nhìn lên gốc cây hoàng giác mọc ngoài khoảnh sân đang đâm ra từng chồi lá non xanh nhạt. 

Tự xưa tới nay, các văn nhân đều thích vịnh xuân tả thu, Tô Ly Ly lại không thích mùa thu chút nào. Thời tiết cũng như lòng người, đông lạnh, hạ nóng, đều là cảm xúc chân thật, không chút giả tạo. Xuân đến vạn vật đều tươi tốt, người cũng vui vẻ, mà ngày thu lại như oán phụ nơi khuê phòng, tuy sắc đã phai, tình đã nhạt, lại vẫn cứ ôm lấy đau buồn không buông, đến cuối đời chỉ còn lại nỗi bi ai.

Tô Ly Ly rửa mặt xong xuôi, lấy nước đi tưới rau, nghĩ từ bây giờ cho tới cảnh oán phụ kia còn tới nửa năm, tâm tình cảm thấy rất tốt, tưới nước xong đi vào bếp nấu ăn. Không bao lâu sau đã bưng ra một bát cháo nếp cẩm, đẩy cánh cửa phòng xép nhỏ. Gã đầu gỗ kia đang nhìn chăm chú lên tấm ván gỗ hở ra trên nóc nhà, thấy nàng tiến vào mới miễn cường dời mắt nhìn sang.

Tô Ly Ly đỡ hắn ngồi dậy, còn mình ngồi ở mép giường, dùng thìa khuấy cháo, hương vị mềm dẻo, ngọt thanh. Sắc da người kia đã không còn tái xám như hôm trước, nhưng vẫn trắng bệch không chút sắc huyết, ánh mắt lạnh lùng sắc bén. Tô Ly Ly múc một thìa đưa tới miệng, hắn đưa tay lên: “Để ta tự làm.” Thanh âm trầm thấp nhưng rõ ràng, sắc nhọn.

Tô Ly Ly chặn tay hắn lại, cười khẩy: “Ngươi tự làm? Thế thì lát nữa ngươi tự ra khỏi đây.”

Hắn cũng không ngạc nhiên, chỉ cụp mắt xuống, Tô Ly Ly ngừng lại một chút, lại nói: “Chuyển qua căn phòng phía Đông, hì hì, ngươi tự mình đi được sao?”

Vốn dĩ đó là một câu nói đùa nho nhỏ, thế mà hắn cũng không mấy vui vẻ, nhếch môi hỏi: “Tại sao lại cứu ta?”

Tô Ly Ly cảm thấy người này tâm lý đề phòng quá mạnh, tính cách lại lạnh lùng, cho nên cũng thu lại thái độ bỡn cợt vừa nãy, nghiêm túc nói ra sự thực: “Không phải ta muốn cứu ngươi, là ngươi chạy đến chết trước cổng nhà ta. Nếu mà ngươi chết trước cửa nhà hàng xóm, đến cái hòm rách ta cũng không cho đâu. Lỡ cứu ngươi rồi thì ngày nào còn ở lại đây, ta sẽ không để ngươi chết đói chết rét. Nhưng nếu như kẻ thù tìm tới, ta cũng sẽ không bảo vệ ngươi đâu. Đây chính là số kiếp của ngươi. Ngươi hiểu rồi chứ?”

Tô Ly Ly nói ra rõ ràng, hắn nghe cũng đã hiểu, nhẹ nhàng gật đầu. Tô Ly Ly nhoẻn cười khen ngợi: “Được lắm, ta thích người biết điều.” Nàng múc một thìa cháo đưa lên miệng hắn: “Hôm qua mới đi kéo nguyên liệu về tới, ăn cơm xong ta còn bận. Phòng này ẩm thấp, xương ngươi còn chưa khỏi, ở một thời gian có khi bị khớp. Phía Đông còn căn phòng để đồ, lát ta dọn dẹp lại rồi ngươi qua đó ở.”

Nàng lại múc thêm một thìa, đưa đến miệng hắn hỏi “Ngươi tên gì sao lại không nói, không nói thì ta cứ gọi ngươi là Mộc Đầu.” Không ngờ hắn lại gật đâu, Tô Ly Ly cười nói: “Mộc Đầu, ngươi bao nhiêu tuổi? Không phải là bí mật chứ?”

Mộc Đầu nhìn chằm chằm Tô Ly Ly một lúc lâu, chậm rãi thốt ra hai chữ “Mười bốn.”

“Vết thương của ngươi không thể ngày một ngày hai mà đi được, sau này gọi ta là tiểu chủ đi, qua vài ngày rồi ta xem có việc gì ngươi làm được.” Tô Ly Ly thản nhiên nói.

“Ta?” Mộc Đầu rất kiệm lời.

Tô Ly Ly nhướng lông mày lên “Chẳng lẽ ta nuôi báo cô ngươi sao? Nếu cảm thấy không xứng với thân phận ngươi thì cứ gọi ta một tiếng đại ca cũng được.”

“Ngươi?” Thanh âm hắn cao lên một quãng.

Tô Ly Ly không đáp lại, dọn bát rời đi. Mộc Đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, ấp úng hỏi: “Ngươi bao nhiêu tuổi?”

Tô Ly Ly cười phá lên “Còn không phục sao, ngươi mười bốn, ta mười lăm, ngươi không phải nên gọi ta một tiếng đại ca hả?”

Sau bữa tối, Tô Ly Ly đi nấu nước nóng, nhờ Trình thúc xách tới phòng tắm giúp Mộc Đầu lau rửa sạch sẽ, thay băng. Chân Mộc Đầu bị thương, vướng mấy cái nẹp gỗ, ngoài ra còn nhiều vết thương khác khắp cơ thể, cũng phải nửa canh giờ mới rửa xong. Nhân lúc hắn tắm rửa, Tô Ly Ly đi sang căn phòng phía Đông, quét dọn, thay chăn nệm mới, tuy chỉ là vải bông rẻ tiền nhưng lại thơm tho sạch sẽ. Một lúc sau, Trình thúc dìu hắn tới. Tô Ly Ly có sẵn nhiều y phục nam, chọn ra hai bộ cho hắn, mặc vào có hơi ngắn một chút.

Tô Ly Ly đỡ hắn ngồi dựa lên thành giường xong, tay đẩy cánh cửa sổ bên cạnh. Mặt trời đã ló dạng, nắng tràn ngập khắp căn phòng, chiếu lên khuôn mặt Mộc Đầu. Mộc Đầu nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi như người mới được tái sinh. Thấy bộ dạng hắn ta thoải mái dễ chịu, Tô Ly Ly cảm thấy như có làn nước mùa xuân chảy qua, nhẹ giọng nói: “Đợi thương thế ngươi ổn hơn, ta sẽ dẫn ngươi ra ngoại thành đi dạo.”

Mộc Đầu hơi hé mắt, ánh nắng mặt trời phản chiếu lên hàng mi, trông như được phủ một lớp hoàng kim lấp lánh. Khóe môi nhếch lên thành một vòng cung, tuy chỉ là cười nhẹ, nhưng lại ấm áp hơn gió xuân. Tô Ly Ly ngẩng đẩu nhìn lên, cảnh sắc mùa xuân ngoài cửa sổ trông lại càng mỹ lệ.
Chương tiếp



Read more →

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

[OST] Only Yesterday - Omohide poro poro - (Ghibli)

,
Hôm nay tôi biết được chắc chắn cuộc tình với anh đã chấm dứt. Thật là lạ, đã là một thời gian dài sau khi nói chia tay, chúng tôi vẫn không hề liên lạc gì với nhau, không ai muốn níu kéo, thậm chí mấy tháng nay tôi còn không nghĩ tới, thế nhưng đến hôm nay cảm giác chấm dứt mới hiển hiện rõ rệt, chẳng có gì báo trước. Đôi khi cuộc đời mang đến cho ta những linh cảm không thể giải thích nổi.

Sau khi đã nhận định rõ ràng như thế, tôi ngồi dậy lúc 4h sáng, bật máy tính lên để bắt đầu “dọn dẹp” những gì còn sót lại. Một folder “For Sa” đập vào mắt, những bộ phim của Ghibli anh từng chép vào vẫn còn nguyên vẹn. Có lẽ anh chưa xem một tập nào, còn tôi, có những bộ đã thuộc đến từng lời thoại, ngày trước đã định xóa nhưng thế nào lại nghĩ lại, cho vào một góc.

Bài nhạc Ai wa Hana, Kimi wa Sono Syushi (Love is a flower, you are the seed) nằm trong bộ phim Only Yesterday của đạo diễn Isao Takahata. Khác với Miyazaki, Isao làm phim theo chiều hướng thực tế, ít mộng mơ viễn tưởng, ít những phép màu. Thế nhưng chất thơ của phim Ghibli vẫn không lẫn đi đâu được. 

(Nghe bài này tại: Only Yesterday OST)

“Có người nói tình yêu như một dòng sông...

...cuốn đi bao con tim mỏng manh, yếu ớt.

Có người lại nói tình yêu như một lưỡi dao sắc bén...

...rạch nát tâm hồn chúng ta ra từng mảnh.

Nhưng có người lại cho rằng tình yêu chính là sự khát khao...

...một sự khát khao vô bờ bến.


Tôi từng gửi anh nghe bài này, bởi câu “Nhưng với tôi, tình yêu như một nụ hoa mong manh, nhỏ bé. Để cho chúng ta cùng chung tay vun trồng.” Vì mong manh nên cần cẩn trọng, cần được nuôi dưỡng. 
Cảnh trong phim Only Yesterday



Nếu sợ cảnh chia ly...

Trái tim chúng ta sẽ không bao giờ được khiêu vũ.

Nếu sợ bị đánh thức...

Thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được những giấc mơ đẹp.

Nếu sợ bị phụ bạc...

Thì chúng ta sẽ không bao giờ dám hiến dâng.

Nếu luôn nơm nớp sợ cái chết...

Chúng ta sẽ bỏ lỡ những khoảnh khắc tuyệt đẹp của cuộc sống.

Khi bạn một mình trong những đêm dài vô tận,

và bơ vơ trên con đường dài bất tận.

Bạn đang thầm nghĩ rằng...

Tình yêu chỉ dành cho những ai may mắn và mạnh mẽ.

Thì hãy luôn nhớ một điều: Cho dù mùa đông có rét mướt thế nào đi nữa...

Thì nằm sâu dưới lớp tuyết trắng tê buốt kia...

Vẫn có một chồi non đang nhẫn lại chờ đợi những tia nắng ấm áp của mặt trời...

Để vươn mình nở thành một bông hoa rực rỡ của mùa xuân.
Read more →

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Yumeji's Theme Nhạc phim In the mood for love

,

Âm nhạc là một trong những yếu tố làm nên một “In the mood for love” tuyệt vời. Có một bản tôi vẫn thường nghe mỗi lúc cô đơn, đó là Yumeji's Theme do Umegayashi Shigeru sáng tác – bản nhạc nền của bộ phim. 

Vương Gia Vệ rất chú trọng âm nhạc trong các tác phẩm của mình. Ông tìm nhạc trước, cho diễn viên nghe để cảm nhận từng khung hình, sau đó mới diễn, thế nên nhạc phim phù hợp kỳ lạ với từng cảnh.

Yumeji's Theme vang lên theo từng bước chân của của nữ diễn viên Trương Mạn Ngọc, chậm chạp, buồn bã, vấn vít với bộ sườn xám bước lên từng bậc cầu thang, đẹp ma mị.

Nhạc lãng đãng theo làn khói thuốc của nam diễn viên Lương Triều Vỹ, hư ảo như có như không.

Mời các bạn nghe: Nhạc phim In the mood for love
Read more →

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Review một nửa đàn ông là đàn bà – Trương Hiền Lượng

,
Hôm nay kiếm Ebook “Cây hợp hoan” của Trương Hiền Lượng, thấy nó nằm trong mục ngôn tình, xuyên không, hú hồn. Tất cả những truyện của Trương Hiền Lượng chẳng có truyện nào hợp để xếp vào ngôn tình hay xuyên không cả. Ngay việc nó xuất hiện trên blog vốn dĩ viết cho các gái thích soái ca, thích tình cảm lãng mạn (và ảo tưởng) của tôi đã thấy lệch tông, tuy nhiên không viết ở đây thì biết viết ở đâu bây giờ.

Cây hợp hoan đọc đã lâu, chẳng còn nhớ gì, review sau vậy. Bài này là mảnh đất dành cho một tiểu thuyết khác của ông “Một nửa đàn ông là đàn bà”. 


Nghe cái tên vậy nhưng đàn ông và đàn bà trong này lại không được viết nhiều. Xuyên suốt tác phẩm là xoay quanh cuộc sống của chàng trai trí thức ở đội lao cải trong thời đại cách mạng văn hóa Trung Hoa. Tới nửa đầu truyện, cuộc sống này chưa dính dáng tới đàn bà. Nửa sau thì anh gặp một cô gái ở nông trường, rổ rá cạp lại mà kết hôn với nhau. 

Cả cuốn truyện là những ngẫm nghĩ của chàng trai xưng “tôi” về cuộc đời, về con người, cũng chính là của tác giả. Những tác phẩm Trung Quốc thường mang theo sự hào nhoáng, cường điệu, thùng rỗng hay đặc chưa biết nhưng kêu rất to, thì Trương Hiền Lượng lại là một ngoại lệ. Văn của ông không bóng bẩy, không gò ép lên mà có sự trầm tĩnh của một người đã trải qua nhiều chuyện đau khổ.

Cũng dễ hiểu khi ông là một phần tử tri thức, học cao hiểu rộng rồi bị xã hội đưa đẩy tống vào tù mấy chục năm, đứng dưới đáy xã hội, khi mà có bất kỳ sự thay đổi chính trị nào bên ngoài thì những người đó bị lôi ra chém đầu tiên, đến ngồi cũng quen thói khom lưng. Bất mãn không? Chắc chắn là có, và ông cũng không giấu giếm điều đó trong tác phẩm của mình. Tuy nhiên sự bất mãn đó cũng rất lý trí. Dường như ông đã vượt qua những tình cảm yêu, ghét, thù hận để nhìn rõ mọi việc xung quanh mình với con mắt của một người ngoài cuộc, một người đứng từ cao nhìn xuống những con người đang sống trong một nhà tù mà không hề hay biết. 

“Chẳng biết bắt đầu từ bao giờ, máy thu thanh được gắn liền với “đặc vụ ” và “ phản cách mạng ”. Ý thức đó thấm vào tận tế bào dây thần kinh của mỗi người, bất cứ nhà nào có máy thu thanh đều có thể gây ra cảnh giác đặc biệt của những người xung quanh. Một cái hộp đen bé tí xíu, vậy mà sâu thẳm không lường, chứa đựng trong đó cả một thế giới tội ác. Còn thế giới cách mạng quang minh chính đại thì chỉ tồn tại trong cái loa to đùng, mỗi ngày phát thanh ba buổi. Ngoài cái loa ấy ra, tất cả đều nói dối, đều là lời rủa nguyền của ma quỷ tuốt.”

Giọng văn Trương Hiền Lượng có chút hài hước, điều này cũng làm cho tác phẩm ít nặng nề kể cả những chỗ chỉ trích trần trụi như trên. 
Kundera bảo, “Cái hài hước khác với sự châm biếm đả kích ở chỗ: nó khiến cho tất cả trở thành nhập nhằng nước đôi. Cái hài có thể tạo ra tiếng cười sảng khoái nhưng cũng có thể gắn với nỗi buồn mênh mông”. Đọc “Một nửa đàn ông là đàn bà”, đôi khi chúng ta bật cười, nhưng không phải kiểu cười sảng khoái vẫn thấy được tạo ra từ phim hài, mà là kiểu cười xót xa, chưa kịp thành tiếng đã vội tắt.

Với truyện này, tiện tay dở ngay một trang ra đọc vẫn thấy hay nhưng để dịch được thì không những phải đọc hết mà còn phải đọc đi đọc lại nhiều lần, tìm hiểu về cuộc đời tác giả thì mới truyền tải tốt được. Thật khác với những truyện ngôn tình mà đến người dịch khi dịch xong chương này vẫn còn chưa biết nội dung chương sau.

Tôi đặc biệt ấn tượng với thủ pháp miêu tả của Trương Hiền Lượng, rất nghệ thuật. Hãy xem một đoạn tả về cảnh làm tình:

“Tôi vén chăn, hóa ra lúc này cô đang hoàn toàn giống hệt như tôi đã thấy trong bãi lau năm xưa.

Đây là một bãi lầy nóng bỏng, tôi lăn lộn trong đám bãi lầy ấy; đây là một ngọn núi lửa sục sôi nham thạch, vừa đẹp đẽ hoành tráng vừa ghê sợ khủng khiếp; đây là một con ốc anh vũ xinh đẹp, đột nhiên thò cái vòi thịt nần nẫn dính nhơn nhớt từ trong vách buồng ra, ra sức quấn chặt lấy tôi mà lôi tôi xuống đáy biển; đây là khối bọt biển màu sắc rực rỡ bám chặt vào tảng san hô trắng, nó liều mạng toan hút kiệt đến giọt nước cuối cùng trong cơ thể tôi, đến nỗi tôi cơ hồ ngất lịm đi như một cơn choáng; đây là ảo giác thành phố trên sa mạc; đây là ảo giác xanh trong ảo giác thành phố lâu đài; đây là vườn hoa của người khổng lồ trong đồng thoại xa xưa nhất, mà chuyện đồng thoại xa xưa nhất lại là chuyện mới mẻ nhất, xa vời hư ảo nhất. Cuộc giao đấu lớn nhất của nhân loại không phải là cuộc giao đấu giữa người với người, giữa con người với con thú, mà là cuộc giao đấu giữa đàn ông với đàn bà”. 

Nếu Murakami viết về tình dục trần trụi, không né tránh thì Trương Hiền Lượng dùng cái khác để ám chỉ, rất đẹp đẽ, vẫn rất trần trụi nhưng không hề gợi dục. Bên nào viết hay hơn tôi không so sánh, đây đều là nhà văn tôi thích. Nếu có người mang “Rừng Nauy” để tự thỏa mãn thì khó mà làm vậy với tiểu thuyết của Trương Hiền Lượng.


“Một nửa đàn ông là đàn bà”, bởi vì trước kia chàng Chương nông trường chỉ mới là 1 nửa đàn ông, không có khả năng tình dục, nhờ cô vợ mà trở nên trọn vẹn, vì đàn ông luôn có một phần yếu đuối của đàn bà, vì đàn ông là đàn bà tạo ra, hay vì đàn bà không bao giờ hiểu và chiếm hữu hoàn toàn được họ? Tôi cũng không rõ ý tác giả.
Read more →

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Review truyện Mật mã Tây Tạng – just for fun

,
Trác Mộc Cường Ba, con một gia đình hiển hách ở Tây Tạng, có quyền (nhưng không có tiền), là tấm gương nhà giàu vượt sướng điển hình, tự tay dựng nên một tập đoàn huấn luyện chó ngao Tây Tạng nổi tiếng khắp thế giới.



Anh có một chiếc hộp chỉ đựng đồ quý báu, ngoài kinh Phật cổ xưa ra thì trước giờ chưa có thứ gì có thể để vào đó. Bỗng một hôm anh xách hộp này, bỏ luôn hội thảo lớn ở Mỹ, bay về Trung Quốc rón rén đưa cho người thầy của mình xem. 

Sở thích của con nhà giàu thật khác người, trong đó không phải kim cương quý báu, không phải mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành mà là một tấm hình chó ngao quý hiếm chỉ xuất hiện trong kinh phật và các câu chuyện truyền từ đời này qua đời khác, tấm hình đó có phải Photoshop hay không, chưa ai hiểu rõ. Anh dù có máy bay riêng nhưng khả năng xác minh sự thực bằng phần mềm check ảnh anh chưa nghĩ tới, có vẻ là do quá kích động. Hóa ra tấm ảnh này do một người chụp ở đất Tạng, hiện tại đã phát điên, và em gái người đó mang tới cho Cường Ba thiếu gia để xác minh đó có phải ngao hay không.

Cường Ba và thầy mình về Tây Tạng gặp cha mình để tìm hiểu, đồng thời lên kế hoạch đi tìm ngao trong truyền thuyết – tử lân. Cô gái vừa nhắc tới ở trên, 17 tuổi, cũng theo tiếng gọi tình yêu đòi đi theo. Cường Ba thiếu gia vì không chống đỡ nổi với những giọt nước mắt của người yêu bằng tuổi con gái mình, cũng chấp nhận đưa cô đi. Nhờ vài mối quan hệ, họ đã móc nối với nhà nước, lập nên một đội hình tìm kiếm Bạc Ba La truyền thuyết, nơi giữ báu vật Phật giáo, nơi có tử kỳ lân canh giữ. Để có được đội hình này, tất cả đều phải trải qua huấn luyện nghiêm ngặt về kiến thức, khả năng tư duy, khả năng chiến đấu bằng những lần thử nghiệm suýt mất mạng. Thật bất ngờ, đoàn 8 người ban đầu không có một ai bị loại. Kể cả thầy giáo đã qua tuổi 50 lẫn cô tiểu thư 17 lá ngọc cành vàng mắc chứng sợ dây thừng, sợ ma, sợ đau, hơi tý khóc òa lên, hơi tý đòi Cường Ba ôm ấp an ủi đều vượt qua khảo hạch. Bạn nào ngứa mắt với cô này từ đầu giống mình thì nên xác định là cô ấy sống đến tận phần cuối đi. Hơn nữa vẫn sợ máu, vẫn mau nước mắt và cần được che chở như cũ.

Cường Ba và những người bạn bắt đầu tìm kiếm, từ Tây Tạng qua tận Nam Mỹ rồi lại trở về. Hóa ra nền văn minh Maya cũng bắt nguồn từ Tây Tạng mà ra. Tư tưởng này có mùi gió, tuy nhiên không cần để ý, truyện Trung Quốc thổi phồng văn hóa cội nguồn của họ kệ họ.

Truyện mang đến cho người đọc nhiều bất ngờ. Từ những loài khủng long cổ đại vẫn còn tồn tại cho đến việc người rơi từ đài cao xuống chiếc thuyền giữa biển vẫn không chết đều khiến độc giả cảm thấy … khó tin nổi. Các tập truyện link với nhau kỹ càng, đọc 1 phần giữa không hiểu được phần trước không đoán được phần sau. Càng về sau, sự bất ngờ càng lớn dần, có vẻ tác giả bơm càng lúc càng quen tay. Đến đoạn cuối lại mở ra một tầng bí ẩn mới mà có lẽ cần phải đợi bộ sau của Hà Mã mới biết thêm chi tiết. Tuy nhiên những bí ẩn về tử kỳ lân mà độc giả tò mò từ đầu vẫn được giải đáp thỏa đáng.


Với mình, truyện này hơn truyện của Dan Brown ở chỗ không có các chi tiết sếch siếc các kiểu, không có cảnh giữa truyện nam nữ chính ôm ấp nảy sinh tình cảm rồi cuối truyện xxx chấm hết. Tuy nhiên, thà là thế…
Read more →